Thứ Ba, 8 tháng 9, 2015

Tác động của vụ nổ ở Thiên Tân tới chế độ Trung Quốc

Tầng lớp trung lưu của Trung Quốc đã nhận thấy sự nguy hại đối với họ từ những hoạt động khác thường của chế độ cầm quyền.

Brand new cars parked in Tianjin port are seen badly damaged at the site of the massive explosions in Tianjin on Aug. 13, 2015. (STR/AFP/Getty Images)
Những chiếc xe mới đỗ trong cảng Thiên Tân bị hư hỏng nặng tại hiện trường của các vụ nổ lớn ở Thiên Tân vào ngày 13 Tháng 8 năm 2015. (STR / AFP / Getty Images)

Các vụ nổ rung chuyển Trung Quốc gần đây có thể là dấu hiệu đánh dấu một bước ngoặt đối với chính quyền Trung Quốc.

Khi bài này đang được viết, lại một vụ nổ lớn xé toạc một nhà máy hóa chất ở thành phố Đông Dinh ở Trung Quốc, chỉ hơn hai tuần sau một loạt các vụ nổ tại một nhà máy hóa chất ở Thiên Tân làm chết 145 người, theo con số chính thức. Mười ngày sau vụ nổ Thiên Tân, đã xảy ra một vụ nổ khác ở thành phố Truy Bác.

Vụ nổ ở Thiên Tân đã trở thành chủ đề nóng hổi tại Trung Quốc trong 20 ngày qua. Mặc dù 23 nghi phạm bị cáo buộc chịu trách nhiệm về vụ nổ đã bị bắt giữ, nguyên nhân thực sự, và những người hoặc những gì đằng sau điều này, cho tới nay, vẫn là một điều bí ẩn .

Rõ ràng là mọi thứ đều không ổn. Có cả một chuỗi các lớp phòng ngừa cần vượt qua để đến vụ nổ ngày 13 tháng 8, và nếu như có bất kỳ lớp nào còn nguyên vẹn, thảm họa này có thể đã được ngăn chặn.
Quảng cáo

Công ty quốc tế Thuỵ Hải là một trong ba công ty ở Thiên Tân có các giấy phép cần thiết để giữ trong kho các hóa chất độc hại. Một công ty tư nhân có đủ tất cả các giấy tờ cần thiết được phê duyệt bởi hàng chục cơ quan nhà nước liên quan chỉ trong vòng một năm rưỡi, mặc dù công ty này đã từng vi phạm nhiều quy định. Ví dụ, Thuỵ Hải đã hoạt động hơn nửa năm mà không có một giấy phép nào về xử lý những vật liệu nguy hiểm. Các cơ quan có trách nhiệm kiểm tra công ty đều làm như không trông thấy.

    Một bầu không khí chứa đầy âm mưu bao trùm vụ nổ Thiên Tân

Những người lính cứu hỏa đến ứng phó với đám cháy tại công ty Thuỵ Hải đã không biết là có 3.000 tấn thuốc nổ và các hóa chất dễ cháy sẽ phát nổ nếu bị dội nước vào.

Hiện có hàng ngàn nhà máy và nhà kho hóa chất độc hại tương tự nằm gần các khu dân cư ở Trung Quốc. Bao nhiêu trong số đó hoạt động với chỉ một hoặc hai lớp phòng ngừa mà hiện vẫn còn được giữ nguyên vẹn? Những vụ nổ ở Thiên Tân và Truy Bác xảy ra ngay sau các cuộc kiểm tra an toàn. Không có lý do nào để lạc quan.

Hổ hay ruồi

Một bầu không khí chứa đầy âm mưu bao trùm vụ nổ ở Thiên Tân. Trong vài ngày đầu tiên sau vụ nổ, một số phương tiện truyền thông ngoại vi bắt đầu đào bới lai lịch của công tế quốc tế Thuỵ Hải và khai quật các kết nối ngầm có thể có với các thành viên hiện tại hay trước đây của Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị (cơ quan quyền lực cao nhất của Đảng Cộng sản).

Tuy nhiên, khi cơ quan ngôn luận chính giành lấy việc điều tra, các “con hổ” (các cán bộ cao cấp của đảng) nhanh chóng biến thành ruồi (các quan chức cấp thấp của đảng). Theo Tân Hoa Xã, cơ quan ngôn luận của nhà nước, một trong những chủ sở hữu thực sự của Thụy Hải là con trai của một cựu cảnh sát trưởng ở Thiên Tân, một người sở hữu khác là quản lý cấp cao của một doanh nghiệp nhà nước.

    Sự im lặng này là một trong những dấu hiệu mạnh mẽ nhất cho thấy rằng Đảng đã đánh mất sự tin tưởng và tín nhiệm của nhân dân Trung Quốc.

So với các thành viên trong kíp của cựu chiến lược gia an ninh Chu Vĩnh Khang, không tính đến bản thân Chu, hai người này chỉ có thể được xem như những con ruồi.

Những kết luận do Tân Hoa Xã công bố sẽ trở thành kết luận cuối cùng, không ai dám điều tra thêm vì sợ bị bắt bớ hay thậm chí bị truy cứu do “lan truyền tin đồn.”

Nếu Tân Hoa Xã đúng, thì thật khó làm cho tình hình khả quan hơn. Tại Trung Quốc, chỉ có khoảng một tá “hổ lớn” như Chu Vĩnh Khang trong hàng trăm con hổ. Tuy nhiên, có thể có đến hàng triệu “con ruồi”. Mọi hổ và ruồi đều có thể thao túng hoặc phớt lờ các luật lệ và quy định và đẩy những người khác vào vòng nguy hiểm.

Sự kết thúc của Mô hình Trung Quốc

Vương Tư Tưởng, một blogger nổi tiếng ở Thành Đô, Trung Quốc, cho rằng vụ nổ Thiên Tân đã giết chết mô hình Vấn Xuyên – được đặt tên theo trận động đất tàn phá ở Vấn Xuyên thuộc tỉnh Tứ Xuyên năm 2008. Ông Vương xác định mô hình Vấn Xuyên là “những đóng góp từ thiện đầy phước lành, đáng ca ngợi và bị ép buộc”. Nó đã biến đổi thành công những thảm hoạ tự nhiên và nhân tạo tồi tệ nhất thành chiến dịch tự quảng bá và khen ngợi của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ).

Những người chịu trách nhiệm cho cái chết của các học sinh do sự sụp đổ của những ngôi trường xây dựng kém chất lượng đã không bao giờ bị đưa ra công lý. Thay vào đó, những cá nhân cố gắng phát hiện bằng chứng tham nhũng đằng sau các trường học bị sụp đổ thì đã bị ngồi tù.

Chỉ bảy năm sau đó, sự may mắn và ngợi ca gần như biến khỏi các phương tiện truyền thông truyền thống và mạng xã hội, ngoại trừ kênh truyền thông do đảng cộng sản trực tiếp chỉ đạo. Sự im lặng này là một trong những dấu hiệu mạnh mẽ nhất cho rằng Đảng đã đánh mất sự tin tưởng và tín nhiệm của nhân dân Trung Quốc.

    Giữ vững mức tăng trưởng kinh tế là một phương tiện mặc cả để sự thống trị của đảng cộng sản được nhân dân chấp nhận.

Ngoài sự sụp đổ của mô hình Vấn Xuyên, Mô hình Trung Quốc – một ý tưởng là Trung Quốc đưa ra một đường lối phát triển không bị lệ thuộc như chính sách tập trung vào thị trường của phương Tây – cũng đang gặp rắc rối. Có một thời gian Mô hình Trung Quốc được tâng bốc, và một số người xem Trung Quốc như là vị cứu tinh của nền kinh tế thế giới. Định nghĩa chính thức về Mô hình Trung Quốc không rõ ràng. Trong khi từ chối cải cách chính trị, nó được mô tả như là thu hút đầu tư nước ngoài để theo đuổi sự phát triển kinh tế dưới sự cai trị độc đảng. Nền kinh tế chủ yếu dựa trên xuất khẩu và đầu tư (phần lớn là cho cơ sở hạ tầng căn bản), chứ không đặt trên nền tảng tiêu thụ trong nước.

Một người bạn nói với tôi một câu chuyện. Ông từng giúp đỡ để xuất khẩu nhà máy điện dùng nhiên liệu hóa thạch sang Trung Quốc. Trong một cuộc họp với các quan chức cấp tỉnh, phía nhà xuất khẩu Mỹ đề cập đến gói xử lý ô nhiễm không khí và nước. Vị quan chức tỉnh đã từ chối và nói: “Chúng tôi còn không quan tâm đến ô nhiễm, sao anh lại phải quan tâm?”.

Hầu hết mọi người có thể dễ dàng chấp nhận rằng vụ nổ Thiên Tân là hậu qủa từ sự phát triển quá nhanh. Nhưng trên thực tế, việc bỏ qua an toàn, cũng như sự vi phạm các quyền con người và phá hủy môi trường và tài nguyên thiên nhiên, những điều đó đã được cố ý thiết kế để giảm chi phí của việc biến Trung Quốc trở thành công xưởng của thế giới.

Tại sao các nhà lập kế hoạch phải giữ tốc độ tăng trưởng ở mức hơn 8 phần trăm? Giữ vững sự tăng trưởng kinh tế là một phương tiện mặc cả để sự thống trị của đảng cộng sản được người dân chấp nhận. Nói cách khác, tăng trưởng kinh tế là đại diện cho tính hợp pháp của đảng cộng sản Trung Quốc. Đó là câu chuyện thực sự đằng sau các vụ nổ ở Thiên Tân.

Chống tham nhũng

Rõ ràng chiến dịch chống tham nhũng không thể ngăn chặn vụ nổ. Hơn nữa, nó không làm được. Chiến dịch này không được thiết kế để giải quyết những vấn đề như vậy.

Chiến dịch chống tham nhũng hoạt động từ trên xuống. Thật dễ dàng để gặp các quan chức cấp bộ và cấp tỉnh. Tuy nhiên, rất ít khi Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc chọn các quan chức cấp thấp làm mục tiêu. Hơn nữa, chính quyền cấp tỉnh và địa phương và các cấp ủy Đảng không có năng lực để tự thực hiện các chiến dịch chống tham nhũng.

    Hàng triệu người xem phát sóng vụ nổ gần như trực tiếp và nhận ra rằng cuộc sống trưởng giả của họ dễ bị tổn thương biết bao.

Công ty quốc tế Thuỵ Hải được thành lập vào tháng 12 năm 2012, và hầu hết các giấy phép và giấy chứng nhận của công ty được phê duyệt trong thời gian diễn ra chiến dịch chống tham nhũng. Mọi giấy phép hầu như đều bất hợp pháp. Vả lại, tham nhũng là chất bôi trơn được thiết kế cho sự phát triển kinh tế của Trung Quốc ngay từ đầu, cộng thêm việc chống tham nhũng cục bộ, đã trở thành công cụ cá nhân để gia cường sức mạnh cho cựu lãnh đạo đảng Giang Trạch Dân.

Bước ngoặt

Trong khi các vụ nổ Thiên Tân có thể có vẻ giống như bất kỳ thảm họa nhân tạo nào khác đã từng xảy ra ở Trung Quốc trong nhiều năm qua, nó có ý nghĩa riêng của nó.

Điều đó đã xảy ra ở Thiên Tân, một trong bốn thành phố tự trị dưới sự kiểm soát trực tiếp của trung ương đảng, và là một phần của một chuỗi đô thị đã hoạch định bao gồm Bắc Kinh, Thiên Tân và tỉnh Hà Bắc. Nếu Bắc Kinh là trái tim của Trung Quốc, thì Thiên Tân là động mạch chủ. Nó được cho là khu vực được quản lý tốt nhất.

Vụ nổ xảy ra tại một trong những khu dân cư đông đúc nhất. Tại Trung Quốc, chỉ có các gia đình quyền thế nhất và các nhóm lợi ích mới có thể tránh được việc trở thành nạn nhân của những thảm họa như ở Thiên Tân. Số lượng lớn những người hưởng lợi từ sự phát triển kinh tế và những người ủng hộ các chính sách của đảng cộng sản Trung Quốc là những người được gọi là “tầng lớp trung lưu” – cũng là những người sống trong các khu dân cư nằm vây ba mặt trong phạm vi 1.000 thước từ trung tâm vụ nổ.

Hàng triệu người xem phát sóng vụ nổ gần như trực tiếp và nhận thấy rằng cuộc sống trưởng giả của họ đễ tổn thương biết bao, rằng điều này có thể xảy đến với bất cứ ai. Nếu Thiên Tân không an toàn, không có nơi nào là an toàn cả.

Vụ nổ Thiên Tân không chỉ là sự kết thúc của mô hình Trung Quốc. Đảng cộng sản Trung Quốc đã luôn luôn có một kho dự trữ để cung cấp cho mình tính hợp pháp bị thiếu. Mao sử dụng khái niệm về “cuộc cách mạng luôn tiếp diễn”. Đặng Tiểu Bình dùng câu “phát triển là nguyên tắc tuyệt đối”. Cho đến gần đây, phát triển kinh tế là lựa chọn duy nhất cho việc đảm bảo tính hợp pháp của Đảng cộng sản Trung Quốc.

Vụ nổ Thiên Tân biểu hiện cho sự tiêu tan của phương án thay thế. Việc nền kinh tế Trung Quốc đang chậm lại, hoặc gần như suy thoái, và với việc vụ nổ như được châm ngòi bởi các vấn đề tích lũy từ 30 năm qua, Đảng cộng sản Trung Quốc đang có nhu cầu cấp bách lựa chọn một phương án khác. Các lựa chọn có sẵn rất hạn chế. Chủ nghĩa dân tộc có thể là một lựa chọn nhưng đó là một con dao hai lưỡi – không hẳn hiệu quả. Nó có hại nhiều hơn là có lợi cho Đảng cộng sản Trung Quốc. Đó là một kết thúc cuối cùng.

Tác giả: Heng He, Epoch Times | Dịch giả: Xuân Dung

(Epoch Time)

Mỹ từ chối để Tập Cận Bình thăm Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương vì Biển Đông

Bắc Kinh muốn bố trí một điểm dừng chân tại Hawaii trong chuyến thăm Mỹ của Tập Cận Bình nhưng bị từ chối, vì đó là nơi đóng trụ sở Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương.

                  Tổng thống Obama và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Ảnh: Tân Hoa Xã.

South China Morning Post ngày 8/9 đưa tin, mặc dù mối quan hệ Trung - Mỹ đang căng thẳng và mặt bằng chung hợp tác còn hạn chế, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình sẽ bắt đầu chuyến thăm chính thức Hoa Kỳ kéo dài và phức tạp vào cuối tháng này.

Nhưng có những nghi ngờ về khả năng cải thiện quan hệ Trung - Mỹ sau chuyến thăm và rất ít khả năng tiến triển trong các cuộc đàm phán song phương.

Tập Cận Bình sẽ bắt đầu chuyến công du chính thức của ông tới Hoa Kỳ cùng với một loạt cam kết sẽ được công bố ở Seattle ngày 22/9, trước khi đến Washington DC gặp gỡ Tổng thống nước chủ nhà Barack Obama theo thủ tục ngoại giao.

Ông sẽ kết thúc chuyến thăm bằng một bài phát biểu tại Đại hội đồng Liên Hợp Quốc ngày 28/9, Kim Lạn Vinh, một học giả quen thuộc với chuyến thăm này cho biết.

Trong khi ở Seattle, một trung tâm công nghệ nơi các tập đoàn lớn như Microsoft hay Amazon đứng chân, ông Bình sẽ có sự tương tác với cộng đồng doanh nghiệp. Ngoài buổi tiếp các lãnh đạo doanh nghiệp sẽ có một hội nghị bàn tròn CEO do cựu Bộ trưởng Tài chính Mỹ Henry Paulson chủ trì. Ông Tập Cận Bình sẽ tìm cách trấn an các doanh nghiệp về quyết tâm của Trung Quốc thúc đẩy cải cách kinh tế.

Nhưng hiện không rõ hoạt động tiếp xúc doanh nghiệp có được mở cửa rộng rãi cho các nhà quản trị hay không, bởi hầu hết trong số đó lo ngại về chính sách phá giá đồng nhân dân tệ cũng như chính sách bảo hộ thương mại của Trung Quốc.

Tập Cận Bình cũng được biết đến là nhà lãnh đạo từ chối những câu hỏi không được chuẩn bị trước ở nơi công cộng.

Tại Washington DC, hai nhà lãnh đạo sẽ hội dàm chính thức và thảo luận các vấn đề làm căng thẳng quan hệ song phương, từ Biển Đông cho đến an ninh mạng. Trong khi cả hai đang tìm kiếm khả năng làm nổi bật các cơ hội hợp tác, nhiều nhà phân tích tin rằng ít có cơ hội cho một bước đột phá nào.

Tuần trước, Nhà Trắng đã cử một đội sang Bắc Kinh để đàm phán về kết quả hiệp định biến đổi khí hậu. Năm ngoái hai nhà lãnh đạo Mỹ - Trung đã khiên thế giới ngạc nhiên khi  công bố một thỏa thuận "đột phá" về biến đổi khí hậu sau một hội nghị thượng đỉnh ở Bắc Kinh. Nhưng với những ma sát giữa hai nước, một bước đột phá tương tự khó xuất hiện trong năm nay, giáo sư Jacques Delisle, Giám đốc Nghiên cứu Đông Á đại học Pennsylvania bình luận.

Bầu không khí chính trị ở Washington hiện nay không thuận lợi cho chuyến thăm cũng như thúc đẩy Bắc Kinh xúc tiến các hợp đồng trong lúc ông Bình dừng chân tại Seattle, Kim Lạn Vinh cho biết. Trung Quốc đã trở thành mục tiêu chỉ trích thường xuyên của các ứng cử viên Tổng thống đảng Cộng Hòa.

Cuối tháng trước, Thống đốc Wisconsin ông Scott Walker kêu gọi Tổng thống Obama hủy bỏ chuyến thăm chính thức của Tập Cận Bình sau khi chứng khoán Mỹ suy giảm do lo ngại suy thoái kinh tế tại Trung Quốc.

Kim Lạn Vinh cho biết, Bắc Kinh muốn bố trí một điểm dừng chân tại Hawaii trong chuyến thăm Mỹ của Tập Cận Bình nhưng bị từ chối, vì đó là nơi đóng trụ sở Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương Hoa Kỳ, đơn vị rất quan trọng trong chính sách của Hoa Kỳ về vấn đề Biển Đông.

Hồng Thủy

(GDVN)

Ngô Nhân Dụng - ‘Hoặc là khốn nạn, hoặc là thần kinh!’

                                             Một mẫu phác thảo tượng đài ông Hồ


Xin lỗi quý vị độc giả, phải nhìn thấy những chữ nặng nề trong tựa đề trên đây. Tám chữ đó người viết không đặt ra mà trích từ một lá thư công khai của ông Ngô Bảo Châu, một nhà toán học Việt Nam lỗi lạc được thế giới công nhận.

Ðộc giả Người Việt khi đọc tin đảng Cộng Sản ở tỉnh Sơn La, Việt Nam, tính đem 1,400 tỷ đồng (gần 70 triệu đô la Mỹ) ra làm khu công viên dựng tượng Hồ Chí Minh, nhiều người, ở trong và ngoài nước đã phản ứng bằng những lời lẽ nặng nề, thậm tệ hơn nữa. Nhưng những lời Giáo Sư Ngô Bảo Châu viết trên trang Facebook của ông đáng chú ý, vì ông chưa bao giờ tỏ ra phẫn nộ dùng lời lẽ như vậy khi bầy tỏ ý kiến về các vấn đề chung. Ông sinh ra và lớn lên trong chế độ Cộng Sản ở miền Bắc. Không thể gọi ông là người “chống Cộng,” nghĩa là bài bác chủ nghĩa Cộng Sản hay chống chế độ độc tài đảng trị. Ngược lại, ông vẫn thường cộng tác với chính quyền trong các dự án giáo dục; ông cũng không hay phản bác những chính sách của đảng Cộng Sản.

Lần này, ông Ngô Bảo Châu nổi giận có lý do. Ông viết: “Trẻ con ăn không đủ no, áo không đủ ấm, sinh hoạt như lũ thú hoang, mà bỏ ra 1,400 tỷ để xây tượng đài thì hoặc là khốn nạn, hoặc là thần kinh!”

Hàng ngày, đồng bào ta ở Hà Nội, Sài Gòn hay Hải Phòng, Ðà Nẵng cũng có thể nổi giận nói như vậy khi chứng kiến cảnh các đại gia ăn tiệc với những chai rượu giá hàng ngàn đô la đổ ra như nước lã, trong khi những đứa trẻ gầy còm, đen đủi, quần áo rách mướp, đang lê la ngoài phố, không được đi học. Nhưng rất ít người đứng ra nói lớn những lời phẫn nộ như ông Ngô Bảo Châu: Hoặc là khốn nạn, hoặc là thần kinh!

Tại sao người ta không nổi giận, không phản kháng? Bởi vì họ đã nhìn thấy những cảnh đó nhiều quá rồi! Họ đã quen rồi, đã từng nói nhiều rồi mà không thấy hiệu quả nào hết. Có lẽ con số 1,400 tỷ đồng, 70 triệu đô la nó kích thích tình lân mẫn và đức liêm sỉ của mọi người mạnh hơn. Nhìn con số đó, người mẫn cảm nghĩ ngay tới những trẻ em “ăn không đủ no, áo không đủ ấm, sinh hoạt như lũ thú hoang” để so sánh, vì các em bé này có khi không được một đô la để sống mỗi ngày.

Nhiều nơi trong nước mình mỗi người dân đang sống với lợi tức dưới một đô la một ngày; hàng triệu người như vậy. Theo thống kê của nhà nước, Sơn La là một tỉnh nghèo bậc nhất. Tỷ lệ chính thức năm 2013 cho biết trong tỉnh có 27% các gia đình sống trong cảnh “nghèo.” Chữ “nghèo” đóng ngoặc kép ở đây được định nghĩa theo tiêu chuẩn nhà nước. Năm 2008, người dân thành thị sống với lợi tức là 370 nghìn đồng một tháng; dân nông thôn là 290 nghìn đồng một tháng được coi là “chuẩn nghèo.” Trong những năm từ 2011 tới 2015, một hộ nghèo ở nông thôn được định nghĩa là gia đình có mức thu nhập bình quân từ 400 ngàn đồng mỗi người một tháng trở xuống. Ở thành thị là những hộ có mức thu nhập bình quân từ 500,000 đồng một tháng hay thấp hơn.

Như vậy thì 27% các gia đình sống trong tỉnh Sơn La đang sống với mức lợi tức dưới 20 đô la một tháng. Sơn La có hơn một triệu 200 ngàn dân, thì 325 ngàn đồng bào đang sống với dưới 70 xu Mỹ mỗi ngày. Hai tỉnh bên cạnh, Ðiện Biên và Lai Châu còn thảm hơn. Tỷ lệ nghèo ở Lai Châu trên 27%, còn Ðiện Biên cao hơn 35%.

Người ta thường không tin các con số thống kê của các chế độ Cộng Sản, từ Liên Xô, Trung Cộng cho tới Cuba. Muốn thẩm lượng tính chất xác thực của các số thống kê trên, quý vị có thể đặt câu hỏi: Tỷ lệ nghèo ở các thành phố lớn là bao nhiêu? Ðọc thống kê của nhà nước, ta thấy liệt kê các “địa phương có tỷ lệ hộ nghèo thấp hoặc không còn hộ nghèo” là: Thành phố Hồ Chí Minh (0%), Bình Dương (0%). Coi như cả tỉnh Bình Dương, cả thành phố Sài Gòn không có nhà nào “nghèo” hết, kể cả những gia đình sống trên lề đường. Có ai muốn tin các con số đó không? Các thành phố lớn và tỉnh tiếp theo có Ðồng Nai (0.66%), Thành phố Ðà Nẵng (0.77%), Bà Rịa-Vũng Tàu (0.,95%), Hà Nội (1.01%). Quý vị ở các địa phương trên có thể biết rõ hơn. Các số thống kê của nhà nước xưa nay vẫn đáng nghi ngờ.

Cho nên có thể đoán số người thuộc “chuẩn nghèo” ở Sơn La còn đông hơn, có thể hàng nửa triệu, và số thu nhập của họ còn thấp hơn, có thể chỉ tới nửa mỹ kim mỗi này. Một gia đình năm có thể phải sinh sống với lợi tức 3 đô la một ngày!

Những người Việt Nam mỗi ngày đang được ăn no, ở khắp thế giới, nghĩ đến những con số trên không khỏi rớt nước mắt. Nhất là trong số đó có các trẻ em.

Ngô Bảo Châu nghĩ tới những em “ăn không đủ no, áo không đủ ấm, sinh hoạt như lũ thú hoang.” Nghĩ như vậy, lại nghĩ tới số tiền 70 triệu đô la phung phí, trong lòng không nổi giận thì không phải là người. Ðúng là một lũ “Hoặc là khốn nạn, hoặc là thần kinh!” Khi nghĩ tới các em, lại nhớ thời tôi ở tuổi các em bây giờ, 5 tuổi, 7 tuổi, tôi đã sống trong cảnh “ăn không đủ no, áo không đủ ấm” thật sự. Ðầu thời kháng chiến, gia đình tôi ở Cầu Ðất, Thái Nguyên. Có lúc mẹ đi xa cả tháng bị kẹt đường xe lửa hỏng, không về nhà được. Chị lớn của tôi năm đó 14, 15 tuổi thấy nhà hết gạo, đi vay gạo hàng xóm không ai có sẵn; chị đã đi bắt cua cả ngày đem ra chợ bán lấy tiền mua gạo và mua ngô (bắp) nuôi hai đứa em trai lên chín và lên ba. Em bé được ăn cháo, anh và chị ăn bắp. Chị em tôi may mắn không đến nỗi “sinh hoạt như lũ thú hoang” là nhờ thời đó có giáo dục gia đình. Nhờ làng xóm chung quanh vẫn còn sống trong nền nếp tinh thần cha ông để lại, chưa bị phá tan hoang như sau này. Việt Nam bây giờ nhiều em sinh hoạt như lũ thú hoang. Vì có khi ngay cả cha mẹ các em đã sống hoang dã rồi, không ai giáo dục con cái. Sau khi chiến tranh đã chấm dứt hơn 40 năm, vẫn thế.

Nhìn con số 70 triệu đô la, quả là một khoản tiền lớn. Ðó lại là tiền công quỹ, có thể đem dùng vào nhiều việc ích lợi cho dân. Ai cũng phải hỏi tại sao không đem tiền công quỹ đầu tư vào những hoạt động kinh doanh tạo công việc làm ăn cho dân bớt nghèo đi?

Người lãnh đạo tỉnh Sơn La mới giải thích rằng việc xây dựng tượng đài là “ước nguyện thiêng liêng của cấp ủy, cán bộ, đảng viên, chiến sĩ các lực lượng vũ trang và nhân dân, vân vân.” Tất nhiên, ước nguyện của bấy nhiêu ông bà có chức, có quyền, có súng, thì phải thắng ước nguyện của hơn 300 ngàn người sống với dưới một đô la một ngày! Ông Cầm Ngọc Minh, chủ tịch tỉnh Sơn La nói về con số 1,400 tỷ đồng mới bảo rằng “Không nên đặt vấn đề đắt rẻ.” Ông lại còn than thở, “Chưa có tượng đài là thiệt thòi cho chúng tôi.”

Thiệt thòi trước mắt là mất cơ hội rút ruột. Ở Việt Nam người ta biết từ 30% đến 45% chi phí khi thực hiện các dự án được bỏ vào túi các viên chức. Không xây dựng tượng là mất toi 30 triệu đô la. Thiệt thòi! Thiệt thòi cho chúng tôi quá! Cho nên không riêng tỉnh Sơn La, trên toàn quốc còn có 58 dự án xây dựng tượng đài, trong 14 năm nữa! Cứ mỗi vụ rút ruột được 30 triệu đô la, tổng số sẽ lên tới 1,740,000, 000 đô la!

Ðọc con số hơn tỷ rưỡi đô la này, thấy lớn. Nhưng thực ra cũng “chưa lớn” bởi vì phải chia cho rất nhiều quan chức, chia rải ra đến 14 năm trường. Chúng ta sẽ không thấy nó lớn, khi so sánh với những vụ tiền chạy đi mất tích ở cấp cao hơn. Một vụ Vinashin thôi, chỉ trong mấy năm đã thấy bốn tỷ đô la tiền nợ nước ngoài bay đi đâu mất để đến nỗi hết tiền trả nợ! Vì vậy, khi cả nước kêu lên về dự án phung phí 70 triệu đô la, bộ máy đảng và nhà nước ở trên cùng cũng không dám ngăn lại! Các anh đã nuốt mấy tỷ đô la ngon lành, đến lượt lũ chúng tôi chỉ ăn có bạc triệu anh lại dám ngăn cản à? Ðến đại hội đảng anh có cần phiếu của lũ chúng tôi không? Thế là im thin thít!

Giáo Sư Ngô Bảo Châu giữ tinh thần hoài nghi khoa học, đặt giả thuyết lũ người đem 1,400 tỷ đồng ra xây dựng để rút ruột là bọn “Hoặc là khốn nạn, hoặc là thần kinh!”

Người dân Việt thì đã biết rõ từ lâu rồi, không có nghi ngờ gì nữa. Từ trên xuống dưới, chỉ toàn một lũ khốn nạn.

Ngô Nhân Dụng

(Người Việt)

EVN đối mặt phá sản và âm mưu chuyển ‘lỗ tỷ giá’ vào giá điện

3 Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN), Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PVN) và Tập đoàn Công nghiệp Than - Khoáng sản Việt Nam (TKV) vừa đồng loạt kêu lỗ hàng ngàn tỉ vì chênh lệch tỉ giá. Họ lại muốn bù lỗ này vào giá điện, tiếp tục đè lên đầu dân chúng món nợ tội lỗi quá khứ do các tập đoàn này gây ra.


 

Nhưng ngay cả một quan chức có trách nhiệm của chính phủ là Ông Trương Văn Phước - Phó Chủ tịch Ủy ban Giám sát tài chính Quốc gia - cũng phải khẳng định rằng cách tính lỗ của 3 tập đoàn trên là phiến diện, vì đã bỏ qua chênh lệch lãi suất giữa hai đồng tiền: Tiền vay ngoại tệ với lãi suất rất thấp và tiền vay đồng Việt Nam với lãi suất cao.

Còn với dư luận xã hội và báo chí VN, việc than lỗ đang dấy lên lo ngại: Các doanh nghiệp lợi dụng việc tăng tỉ giá để đổ lỗi cho việc không có kế hoạch dài hạn trong kinh doanh, và viện cớ đó để tăng giá điện. Bất chấp mọi phản ứng của công luận và xã hội, Bộ Công thương và trên nữa là giới lãnh đạo chính phủ vẫn tiếp tục đè đầu dân sinh.

Vậy nguồn cơn đen tối nào đã dẫn đến hậu quá ấy?

EVN thường được biết như một quán quân gây lỗ với hơn 40,000 tỷ đồng quẳng vào bất động sản, chứng khoán, ngân hàng… từ nhiều năm trước. EVN cũng xếp trong nhóm đầu bảng các doanh nghiệp VN với số vay ngân hàng lên đến 118,000 tỷ đồng (có thông tin cho biết lên đến 143,000 tỷ đồng).

Mãi cho tới nay, EVN vẫn chỉ mới thoái được một phần không đáng kể vốn liếng đã “chôn” vào khu vực tài chính.

Toàn bộ gánh lỗ ấy, EVN đã thực hiện chiến dịch “bù lỗ vào dân” thông qua “cơ chế” tăng giá điện từ ít nhất 4 năm qua, bất chấp tình trạng suy thoái cùng kiệt của đất nước. Tập đoàn này còn “tính đúng tính đủ” với dân đến mức hạch toán cả bể bơi và sân tennis vào giá thành điện, nhưng vẫn được Thanh tra chính phủ và Bộ Công thương bỏ qua hành vi càn rỡ đó.

Vào quý 1/2015, EVN và Bộ Công thương lại “đạo diễn” cho Ngân hàng thế giới (WB) - tổ chức tài chính quốc tế là chủ nợ của EVN và tổng thể nền tài chính con nợ Việt Nam - đưa ra các “khuyến nghị” về tăng giá điện. Theo đó, các chuyên gia của WB khuyến nghị giá điện của Việt Nam sẽ phải tăng tới 40% trong vòng 3 năm tới, tính từ  năm 2015 mới có thể “cứu” nổi ngành điện. Còn ngay năm 2015, WB “chỉ đạo” giá điện phải tăng 20% với 6 tháng mỗi lần, tức gấp đôi tỷ lệ 9.5% mà EVN mưu tính.

Sau nhiều tháng bưng bít thông tin, vào quý 1/2015 cơ quan chủ quản của EVN là Bộ Công thương lần đầu tiên phải thừa nhận thế cùng quẫn của “đứa con hoang đàng” của mình: nếu không tăng và thậm chí không tăng mạnh giá điện, EVN sẽ phá sản (theo lời Thứ trưởng Bộ Công thương Đỗ Thắng Hải).

Nhưng một câu hỏi không thể bỏ qua là toàn bộ tiền lãi do EVN nhập khẩu điện từ Trung Quốc từ năm 2007 đến gần đây, với giá cao gấp 3 lần giá sản xuất điện trong nước, đã chui vào túi ai mà khiến EVN ra nông nỗi này?

Nếu EVN phá sản, đó sẽ là thất bại ghê gớm đối với cơ chế độc quyền nhà nước “nói mãi vẫn không chuyển”. Nhưng trên tất cả, đó cũng sẽ là thất bại có tầm vóc quốc gia, khi toàn bộ núi nợ bị trút lên đầu người dân hiện hữu, và các đời con cháu của họ.

Tương lai chính thể sẽ báo oán dân chúng. 2016 sẽ là một năm mà cùng với hồn ma “phí chồng phí”, đời sống và mưu sinh của người dân càng nheo nhóc thảm thiết trong cơn bệnh dịch điện, xăng bùng phát.

Lê Dung

(SBTN)

Bắt kẻ dọa giết chuyên gia biên giới Campuchia-Việt Nam

Tiến sĩ Sok Touch, nhà nghiên cứu đường biên giới với Campuchia-Việt Nam.
                    Tiến sĩ Sok Touch, nhà nghiên cứu đường biên giới với Campuchia-Việt Nam.

Pang Seyha, kẻ đăng nội dung dọa giết nhà nghiên cứu đường biên giới với Việt Nam, Tiến sĩ Sok Touch, trên Facebook đã bị bắt ở biên giới Campuchia-Thái Lan.

Vụ bắt giữ hôm thứ Bảy tuần trước được phối hợp bởi các quan chức Thái Lan và chính phủ Campuchia.

Cảnh sát cho biết vào ngày 29/7, Phang Seiha bị cáo buộc đăng một bức ảnh của Tiến sĩ Sok Touch, cùng với hình một khẩu súng cạnh 10 viên đạn, và viết rằng: “Khẩu súng được dùng để bắn vào đầu Sok Touch, một tiến sĩ chó má, một tiến sĩ đã thay đổi lịch sử và một tiến sĩ đã bán não cho yuon”, là từ mà một số người Campuchia quá khích dùng để gọi người Việt một cách miệt thị.

Tiến sĩ Sok Touch là người đứng đầu nhóm nghiên cứu biên giới của Học viện Hoàng gia Campuchia. Ông dẫn đầu các nỗ lực hồi gần đây để xác định chính xác đường biên giới Campuchia-Việt Nam.

Ông Sok nói với Khmer Times rằng, ông không nộp đơn khiếu nại về các mối đe dọa và ông không can dự vào việc bắt giữ. Ông nói, ông không có ý định truy tố nghi phạm.

Khi được hỏi tại sao Seyha lại đe dọa ông, Tiến sĩ Sok cho biết, có thể Seyha đã được tuyên truyền bởi một hệ tư tưởng cực đoan, khiến anh ta không phân biệt được đúng và sai.

Tiến sĩ Sok cũng lấy làm tiếc về các lời lăng mạ và sách nhiễu nhắm vào ông.

Ông Koy Pisey, Phó chủ tịch Ủy ban Biên giới Campuchia, cũng nhận được một lời dọa giết trên Facebook và cảnh sát đang tìm kiếm nghi can đó.

Theo Khmer Times, Phnompenh Post

(VOA)

Washington Post: Liệu Trung Quốc có sụp đổ?

Vấn đề đặt ra với Trung Quốc hiện nay là liệu nó có thể duy trì ổn định bên trong và đóng góp vào sự ổn định của nền kinh tế toàn cầu hay không. Giống như nhiều phép màu kinh tế trước kia – mà Nhật Bản là một ví dụ – Trung Quốc từng trải qua giai đoạn tưởng như không thể bị chặn lại. Nền kinh tế tăng trưởng ở mức gần như không thể tưởng tượng nổi: khoảng 10%/năm. Dường như không một trở ngại nào khiến nó không thể vượt qua. Sau cuộc khủng hoảng tài chính 2008-2009, Trung Quốc áp dụng gói kích thích kinh tế khổng lồ tương đương khoảng 13% GDP. Tăng trưởng lại tiếp tục như trước, và các nhà lãnh đạo Trung Quốc được ca tụng rộng rãi.

Giờ thì hoá ra là Trung Quốc – giống như Nhật Bản – không phải là bất khả sai lầm. Quả thực, sau khi đã tính đến những khác biệt về bối cảnh lịch sử, cả Trung Quốc lẫn Nhật Bản dường như đều phạm phải những sai lầm giống nhau. Nhật Bản từng dựa vào hoạt động xuất khẩu và đầu tư cho đến khi mức tỷ giá đồng nội tệ lên cao vào giữa thập niên 1980 làm suy yếu khả năng cạnh tranh về giá của các sản phẩm xuất khẩu “made in Japan”. Chính phủ Nhật bèn áp dụng chính sách tiền tệ nới lỏng, dẫn đến hiện tượng bong bóng trong lĩnh vực bất động sản và giá cổ phiếu. Tương tự, Trung Quốc từng thúc đẩy tăng trưởng dựa vào xuất khẩu và, khi khủng hoảng tài chính khiến hoạt động thương mại trì trệ, chuyển sang chính sách tăng trưởng tín dùng ồ ạt để tài trợ cho các dự án hạ tầng và đầu tư nhiều hơn vào ngành công nghiệp nặng.


Vấn đề rắc rối với cả Nhật Bản lẫn Trung Quốc là hiện tượng phát triển bùng nổ bắt nguồn từ tín dụng này chỉ diễn ra ngắn ngủi. Bong bóng thị trường Nhật Bản bị vỡ (chỉ số thị trường chứng khoán hiện vẫn ở dưới mức đỉnh cao năm 1989.) Bong bóng thị trường Trung Quốc thì dẫn đến năng lực sản xuất dư thừa trong ngành công nghiệp nặng và những khu đô thị hoành tráng mà phần lớn là hoang vắng. Các nhà lãnh đạo Trung Quốc dường như đã chấp nhận nhu cầu phải đổi mới mô hình kinh tế – một mô hình dựa vào chi tiêu tiêu dùng như là động lực chính của tăng trưởng. Tuy nhiên, thay đổi trên lý thuyết và thay đỗi trong thực tiễn lại không giống nhau.

Nền kinh tế Trung Quốc rõ ràng là đang suy yếu, và tốc độ tăng trưởng có thể thấp hơn chỉ tiêu 7% của chính phủ – có lẽ là thấp hơn nhiều. Tháng 8, chỉ số sản xuất của Trung Quốc rơi xuống mức thấp nhất trong vòng 3 năm. Sản xuất điện năng và vận chuyển đường sắt cũng gây lo ngại bởi đà suy giảm. Tuy nhiên, trong một báo cáo, hai nhà kinh tế học Donna Kwok và Tao Wang của ngân hàng UBS lại xem nhẹ những diễn biến này. Khoảng 70% điện năng được tiêu thụ trong ngành công nghiệp, lĩnh vực đang giảm tầm quan trọng. Ngành vận tải đường sắt liên quan nhiều đến vận chuyển than cho các nhà máy nhiệt điện; nhu cầu sử dụng điện năng yếu đi thì hoạt động vận tải đường sắt cũng suy yếu.

Nền kinh tế Trung Quốc không phải là gần sụp đổ, Kwok và Wang nhận định, mặc dù họ thừa nhận những vấn đề nghiêm trọng. Vấn đề nghiêm trọng nhất là hiện tượng đầu tư nhà ở quá mức, khiến hoạt động xây dựng và nhu cầu đối với vật liệu xây dựng (sắt thép, xi-măng) suy giảm. Sự lao dốc của thị trường chứng khoán cũng để lại dư vị đắng. Song những tin tức tốt lành lại bị bỏ qua, hai nhà kinh tế nói. Tháng 7, doanh số hàng bán lẻ tăng 10,3% so với cùng kỳ năm ngoái; doanh số điện thoại thông minh tăng 32%. Thị trường việc làm vẫn ổn định, và chứng khoán lúc ở giá trị đỉnh cao cũng chỉ chiếm 12% tài sản hộ gia đình.

Nhà kinh tế học Nicholas Lardy thuộc Viện Peterson về Kinh tế học quốc tế (Peterson Institute for International Economics), một chuyên gia về Trung Quốc, nhất trí với nhận định trên. “Tiền lương và thu nhập sau thuế vẫn đang tăng lên”, ông nói. “Tiêu dùng đang tăng.” Song điều đó lại đang được dẫn dắt bởi khu vực dịch vụ, vốn chiếm gần một nửa GDP, chứ không phải hàng hoá công nghiệp, vốn chỉ chiếm hơn 1/3 đôi chút. “Chi tiêu vào y tế, giáo dục, du lịch và giải trí là rất nhiều”, Lardy cho biết. Ông nêu tên một chuỗi rạp chiếu phim mà doanh thu trong nửa đầu năm 2015 đã tăng 40%.

Mặc dù vậy, hiện tượng tăng trưởng chậm lại của Trung Quốc đã gây ra hậu quả trên phạm vi toàn cầu. Nhu cầu khổng lồ đối với nguyên vật liệu thô (dầu mỏ, nông sản, khoáng sản) từng gây ra hiện tượng bong bóng hàng hoá, thứ bong bóng nay đã vỡ. Giá cả từng tăng mạnh và nay lại giảm sốc; xuất hiện hiện tượng dư thừa năng lực khai khoáng ở nhiều loại kim loại. Các nhà sản xuất hàng hoá từ Australia, Brazil đến Saudi Arabia đều bị ảnh hưởng nặng nề. Họ (và gần như bất cứ ai khác) đều đã đánh giá quá cao triển vọng tăng trưởng dài hạn của Trung Quốc. Tính toán sai lầm của họ gây tác hại lớn đến nền kinh tế toàn cầu.

Mối quan hệ giữa kinh tế và chính trị lại còn cần phải suy xét thận trọng hơn. Liệu phần lớn người dân Trung Quốc có thích nghi với một tốc độ tăng trưởng chậm hơn, dù vẫn cao so với chuẩn mực phương Tây, hay không? Hay tốc độ tăng trưởng thấp sẽ khiến Đảng Cộng sản mất uy tín? Liệu Trung Quốc có theo đuổi một đường lối dân tộc chủ nghĩa và trọng thương chủ nghĩa hơn ở bên ngoài để dân chúng quên đi những thất vọng trong nước hay không? Lardy cho rằng giới lãnh đạo Trung Quốc cảm thấy an toàn chừng nào việc tạo việc làm vẫn ổn định – như những gì đã diễn ra. Trong nửa đầu năm 2015, ông cho biết, số lượng việc làm phi nông nghiệp tăng 7,2 triệu, một con số ấn tượng. Khu vực dịch vụ thuê nhiều nhân công gấp đôi khu vực công nghiệp, ông lưu ý.

Dù vậy, một Nhật Bản tương đồng với Trung Quốc lại vẫn đang vật lộn với khó khăn. Sau sự sụp đổ của mô hình kinh tế dựa vào xuất khẩu, Nhật Bản thực sự chưa bao giờ tìm ra một sự thay thế tương xứng. Nền kinh tế của nó cứ mò mẫm hết cuộc “cải cách” này đến lần “cải cách” khác. Trong nhiều năm, tốc độ tăng trưởng bình quân thấp hơn 1%. Đó là một sự khác biệt hoàn toàn với quá khứ. Nếu Trung Quốc trải qua điều gì đó tương tự – thậm chí với mức tăng trưởng trên 1% – thì thật khó mà hình dung ra chuyện các nhà lãnh đạo Trung Quốc phản ứng thụ động như Nhật Bản.

Robert J. Samuelson - Washington Post |
Lê Anh Hùng chuyển ngữ.

(VNTB)

Võ Thị Hảo - Cần một Quốc khánh mới cho VN

Dam Sen se khong ban phao hoa don nam moi 2014

Đặc xá cướp giết hiếp. Giam giữ tù lương tâm

Đợt đặc xá quy mô lớn của chính quyền VN trước 2/9/2015 với số lượng 18.298 tù hình sự đã khiến dư luận được một phen ngỡ ngàng. Có phạm nhân giết người, tòa phạt 14 năm tù, nay ở  chưa được một nửa thời hạn đã tha bổng(có dư luận cho rằng do cô ta có thân hình bốc lửa và ở tù giùm cho một con ông cháu cha) ! Tội trộm cướp, tham nhũng, cướp giết hiếp, ma túy đều được đặc xá một cách  rộng rãi khác thường. Riêng người có lương tâm, vô tội, chỉ đấu tranh cho sự thật và tự do nhân quyền như Trần Huỳnh Duy Thức, anh Ba Sàm, Tạ Phong Tần, Nguyễn Ngọc Già, Bùi Hằng.. và nhiều người khác thì cho đến nay vẫn bị giam cầm dù người VN và thế giới đã nhiều lần lên tiếng phản đổi.

Cung cách quản lý xã hội như vậy chính là đặc trưng của 70 vận hành chính thể sau cách mạng tháng 8 và quốc khánh 2/9.

70 năm dân thành ‘Khách Trọ‘

Những ngày cuối tháng 8/2015, người VN chứng kiến tại Malaysia một sự kiện mà dù đã gần một thế kỷ mơ ước và gẳng gỏi, người VN cũng không thể có được. Người dân đã thực hiện quyền làm chủ đất nước và vận mệnh của mình bằng cách rầm rộ xuống đường biểu tình yêu cầu thủ tướng đương nhiệm Najib Rajak của họ phải từ chức chỉ vì phát hiện ra ông ta có dấu hiệu tham nhũng. Chính quyền không đàn áp họ, vì đó là quyền đương nhiên của dân, không ai có quyền xâm phạm.

Trong khi ở VN, nhà cầm quyền đàn áp tất cả những người ôn hòa bày tỏ nguyện vọng chống TQ xâm lấn lãnh hại, dân oan đi khiếu kiện và những người chống tham nhũng, những trí thức bất đồng chính kiền.

Đó là nghịch cảnh rõ ràng tố cáo bản chất của nền chính trị, thể hiện người dân là khách trọ hay là chủ trên đất nước của mình.

Người dân trong một nước tôn trọng dân chủ và nhân quyền thì mới thực sự có đất nước.

Tại VN, dân không có quyền tự do ngôn luận, không có quyền thay đổi thể chế chính trị và nhà cầm quyền khi họ không làm những cảm kết trước dân, người dân đương nhiên chỉ là những kẻ  phải lưu vong trên chính Tổ quốc của  mình.

VN là một trong những thể chế chính trị độc tài cộng sản cuối cùng trên thế giới đã dùng những thủ đoạn khôn khéo để tồn tại, Cái gọi là thành quả đổi mới – thực chất là đổi mới nửa vời chỉ cốt để cứu thể chế chính trị cộng sản toàn trị VN khỏi sụp đổ dây chuyền theo hệ thống xã hội chủ nghĩa,  nới một chút nút thắt cổ người dân để họ làm kinh tế rồi bóc lột của họ tận xương tủy để làm giàu cho cá nhân.

Mặc dù đời sống kinh tế của người VN hiện nay có cao hơn so với thời cách đây 70 năm, nhưng trong cùng một thời gian đó, kinh tế các nước có cùng xuất phát điểm thấp như VN trong khu vực đã tăng cả 7, 8 lần.

Với bộ máy tham nhũng hiện nay, chi thường xuyên đã chiếm tới 72% ngân sách, tiền trả nợ lên tới 25%, chỉ còn khảng 3% ngân sách là chi cho đầu tư phát triển. Quan chức chính quyền, cơ quan đoàn thể nay còn không thèm giấu bộ mặt vô liêm sỉ, trơ trẽn tha hồ cấu kết với nhau cướp đoạt tiền của dân trên mọi lĩnh vực từ thuế phí chí, buộc dân phải hối lộ, đổi tiền lấy chữ ký trên mọi lĩnh vực, kể cả vay tiền nước ngoài hay cho phép đầu tưcng xuyên thất thoát, kém hiệu quả. Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng nói “Cứ vay tiền ào ào thì không phát triển đất nước, trả nợ không được thì đến ngày là sụp“.

Dân “một cổ ba tròng“

Tỉ lệ thuế và phí dân VN phải chịu  đóng/GDP cao từ 1,5 đến 3 lần các nước trong khu vực. là để nuôi tới 3 bộ máy chồng chéo chéo chức năng, nhiệm vụ với nhau: đảng cộng sản, chính phủ, các tổ chức  đoàn thể, chính trị xã hội trong Mặt trận tổ quốc từ TW tới địa phương.

Sau 70 năm cách mạng Tháng tám thành công, dân một cổ thêm ba tròng. Tiền thuế của dân đã phải trả cho giới cai trị bóc lột và để bảo vệ cho một chế độ xã hội bất công. Ông Nguyễn Công Khế, nguyên Tổng Biên tập Báo Thanh niên đã nhận định rằng từ 50- 70% ngân sách nhà nước đã rơi vào túi quan tham. Người dân sẽ bị đàn áp nếu không chịu nô lệ, nhẫn nhục đóng thuế, phí nuôi bộ máy cai trị.

Lấy tiếng rằng nông dân được miễn giảm tiền thuế sử dụng đất nông nghiệp,, nghe tưởng rằng nhà nước nhân đạo lắm, nhưng trên thực tế khác hẳn. Nông dân phải gánh trên 1.000 loại phí và lệ phí! Sự tham lam tàn bạo này chưa từng có trong lịch sử VN.

Sáng 10/8/2015, báo cáo  Ủy ban thường vụ QH tại phiên thảo luận dự thảo Luật phí và lệ phí cho biết, như với nông nghiệp, dù vừa qua đã ra soát bỏ nhiều loại nhưng vẫn còn 937 khoản phí và 90 lệ phí. Ông Nguyễn Sinh Hùng than: “một quả trứng mà gánh tới 14 loại phí thì đúng là …trời đất ơi(theo Vnexpress 10/8/2015. Nông dân vẫn chịu trên 1000 loại phí và lệ phí“) .

Những lời hứa trịnh trọng được nêu trong Tuyên ngôn độc lập về thực thi quyền tự do, bình đẳng, quyền con người, điều đã khiến người VN tin và do đó đã dốc toàn lực ra ủng hộ Việt Minh và đảng cộng sản, qua 70 năm, càng ngày càng chứng minh rằng đó chỉ là mớ giấy lộn, một lá bùa hữu hiệu để chính quyền cộng sản độc tài cướp đoạt quyền con người, quyền tự chủ của người dân mà thôi.

Đặc trưngThời đại Hồ Chí Minh: huynh đệ tương tàn, tụt hậu xa so với thế giới, dân bị nô lệ hóa

Về việc tự vỗ ngực khen ngợi và che giấu những tội ác của mình, ít ai bằng đảng cộng sản VN. Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nói không một chút căn cứ thực tế :“ Thời đại Hồ Chí Minh là thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử VN, đánh dấu kỷ nguyên độc lập tự do và chủ nghĩa xã hội.

Trong khi đó, chính Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã thừa nhận là VN đang đứng chót bảng xếp hạng tỏng nhóm ASEAN-6, thậm chí có lĩnh vực còng thấp hơn cả Lào, Campuchia, Myanmar, ba nước được coi là kém phát triển nhất trong khối.

Lời vỗ ngực tự khen trên của Nguyễn Phú Trọng cũng không khác gì lời tự khen trên xương máu những nạn nhân trong cải cách ruộng đất của Hồ Chí Minh cách đây gần 70 năm tại kỳ họp thứ 3 Quốc hội VNDCCH: Luật cải cách ruộng đất của chúng ta là chí nhân chí nghĩa, hợp lý hợp tình…“.

Cần cách mạng thể chế

70 năm minh chứng sự bất lương của thể chế độc tài cộng sản là đã quá đủ..

Thậm chí không một nỗ lực cải cách nào có thể thay đổi được nó về bản chất. Những người muốn cài cải cách như Trần Xuân Bách, Võ Văn Kiệt đã có quyền lực lớn nhưng cũng bó tay hoặc bị hãm hại vì cải cách là đụng đến quyền lợi riêng nhiều quan chức, chưa kể có một bộ máy tình báo Hoa Nam đứng đằng sau.

Nguyên nhân nào đã khiến người VN ngày nay nổi tiếng thế giới, nhiều nơi phải ghê tởm người VN khi VN liên tục xuất khẩu sự vô văn hóa, gái điếm, trộm cắp, buôn lậu, ma túy, sự giết chóc ra toàn thế giới? Những ác quỷ tàn sát cả mẹ cha, chồng vợ, bạn bè, thân chỉ vì vài đồng bạc từ đâu ra?

Đều là những sản phẩm của con đường vạch ra từ 70 năm trước.

Khi xã hội không có công bằng, người dân không tương lai, và hình mẫu của họ là những quan chức dối trá, cướp ngày thì được vinh thân phì gia, nhiều người dân, đặc biệt là lớp trẻ, sẽ tuyệt vọng và noi gương quan chức, cũng sống như ác quỷ.

Vì thế, cần một ngày Quốc khánh khác cho VN. Không phải quốc khánh đau thương và lọc lừa 2/9.

Võ Thị Hảo Blog

(RFA)