Giáo hoàng và đám đông. Ảnh: HM
Tổng Cua từng dự lễ nhậm chức của TT Obama năm 2009 và 2013 với mấy triệu người trên National Mall. Lần này khoảng nửa triệu đón Giáo Hoàng vì ngày làm việc, nếu không sẽ đông gấp bội. Chầu trực cả sáng chỉ nhìn Pope nhõn nửa phút. Giáo hoàng đến, Giáo hoàng đi như cơn gió thoảng.
Sáng nay (23-9-2015) như dự định, Tổng Cua dậy sớm, cho Bin và Luck ăn sáng trước khi đi học, rồi vội ra metro đúng lúc 7 giờ sáng. Tầu không đông lắm nhưng cũng phải chen vai hích cánh mới lên được.
Đồ nghề gọn nhẹ gồm Point and Shoot và Nikon D90 đi với ống kính 70-200 có zoom xa lên tới 350 do không phải full frame. Biết thân phận không thể len chân vào chỗ để thấy Pope rõ hơn, đành ở vòng ngoài chiêm ngưỡng đám đông.
Vòng qua Nhà Trắng, đi theo đường 14, ra National Mall, khắp nơi an ninh dày đặc. Toàn bộ khu Nhà Trắng và công viên Lafayette được phong tỏa, chỉ có giấy mời và vé mua mới được vào.
Dọc đường người bán hàng rong rao 10$ áo phông có hình Pope, 3$ là cái huy hiệu, cờ quạt vài đô một cái. Nếu ai bán sớm có lẽ kiếm vài trăm là thường vì khách mua rất đông. Có cả hình nộm Pope bằng carton, ai đứng chụp trả 5$, thế mà đông người dừng lại. Mới hay Pope cũng giúp xóa đói giảm nghèo bằng cách này hay cách khác.
Qua cửa an ninh kiểm tra rất kỹ, không được mang bất kỳ đồ dùng bằng sắt thép như chân máy ảnh, gậy selfie cho smartphone, bình đựng trà, café bằng thép … đều bị coi là vũ khí. Máy ảnh, máy quay, cellphone đi qua cửa an ninh phải bật lên. Cán cờ bằng tre dài vài gang tay cũng bị cho là gậy…nguy hiểm. Ba lô to quá cũng phải vứt lại, hoa quả cho vào sọt rác. Mình mang theo quả cam để đề phòng tức quá thì bóp nát như Trần Quốc Toản nhưng không lọt qua cửa an ninh.
Xếp hàng 20 phút là qua, nhưng tới đường Constitution (Hiến pháp) người đã chật cứng hai bên đường. Chỗ có thể nhìn thấy Pope không còn chỗ len chân. Từ giờ đó (8 giờ) tới 11 giờ, 3 tiếng đợi chắc mình không đủ kiên nhẫn, blogger phải đi lang thang.
Chờ đợi. Ảnh: HM
Thế là Cua Times thành phó nháy dạo, thấy phía Nam Nhà Trắng khách đông nghịt. Lúc này mới thấy D90 và ống zoom 70-200 có tác dụng. Làm mấy nhát thấy người bé như con kiến, nhưng là toàn cảnh Nhà Trắng đang đón khách quý.
Gặp một nhóm các bà các chị đang ngồi nghỉ trên bãi cỏ, thấy ánh sáng ngược đẹp, mình chọn góc cho iPhone để chụp. Một bác mang smart phone ra nhờ “Can you take a picture for us? – Anh giúp chụp tấm hình không”. Nghe phát âm biết ngay là đồng hương Cua Times.
Mình chụp hộ vài pô, xoay các góc rồi đưa máy và bảo bằng tiếng mẹ đẻ “Các chị xem được chưa ạ?”. Cả nhóm cười vui và bảo, ôi anh cũng là người Việt. Các chị theo đạo Thiên Chúa nên cố tới đây để ngắm Giáo hoàng.
Nhóm đang ngồi là các chị gốc Việt. Ảnh: HM
Gặp hai cụ từ Bolivia cũng thế. Cả đời không thấy Pope bao giờ nên đi từ sáng sớm, Tới đây hết chỗ đành đi vòng ngoài. Cụ còn đùa, anh giúp chúng tôi trèo lên cây đi. Hồi bé vẫn trèo hái quả mà. Rồi cụ hỏi, anh từ đâu tới. Dạ từ Việt Nam. Từ Việt Nam bay sang đây xem Giáo hoàng. Dạ, ở nước tôi cũng có Giáo hoàng nhưng Giáo hoàng đỏ ạ. Chả biết cụ có hiểu không.
Trong lúc chờ đợi có màn hình phát trực tiếp từ Nhà Trắng cảnh Obama phát biểu và Pope đáp từ. Tiếng hoan hô rầm trời, dù tiếng Anh của cụ Pope nghe như tiếng Tây Ban Nha rất buồn cười, giọng chầm chậm, không vội vàng như khi cụ bị gió thổi bay mũ zucchetto.
Trước hàng ngàn quan khách Hoa Kỳ tại Nhà Trắng với nhiều người bảo thủ của cả hai phía, tivi phát đi khắp thế giới, Pope đã mở đầu bằng câu chuyện của chính ông từng là người nhập cư. Đảng Cộng hòa rất ghét người nhập cư nên nghe câu này sẽ sôi máu. Tỷ phú Trump từng nói, nếu được chọn làm tổng thống, ông sẽ đuổi hết người nhập cư trái phép.
Điều thứ hai nói về bảo vệ giá trị gia đình và văn minh nhân loại chắc cũng làm nóng mặt không ít người ủng hộ hôn nhân đồng giới.
Và cuối cùng, như một nhà ngoại giao kinh nghiệm, Pope nhắc đến sự biến đổi khí hậu và nhân loại cần chung tay bảo vệ trái đất.
Mình nghe câu được câu chăng vì loa ông ổng như loa phường Trích Sài, thấy hoan hô thì giơ máy chụp.
Nhà Trắng đang chào khách. Ảnh: HM
Sắp đến giờ Pope lên xe diễu hành, tìm mãi được cái gốc cây cao cao hơn chút, thấy tạm ổn vì mình cao hơn mọi người đứng trước một cái đầu. Nhưng đoán khi Giáo hoàng đi qua, dân chúng sẽ giơ máy ảnh, máy quay, smartphone lên, rồi hò reo, vỗ tay, tầm nhìn của ống kính bị hạn chế. Biết thế nhưng vẫn ôm cây…đợi Pope.
Đợi mãi đợi mãi, đi đái vài lần vẫn chưa thấy. Cuối cùng thì tiếng hò reo như sấm dậy, hàng trăm ngàn người cùng hướng về phía bắc của đường Constitution. Smartphone giơ lên như rừng khi đoàn motor đi qua, Pope xuất hiện trên chiếc xe trắng quen quen có kính che nhưng hở hai bên cánh để vẫy chào con chiên.
Cố kiễng chân trên cái rễ cây cổ thụ, một tay ôm cây, một tay giơ cái máy có ống kính nặng như đá, chụp tách tách lấy may, thế mà cũng được vài pô. Rút cái Point and Shoot làm vài pô khác cho chắc. Nửa phút Pope đã biến mất khỏi tầm nhìn. Có lẽ bao người đều hối tiếc như mình. Giáo hoàng đến, Giáo hoàng đi như cơn gió thoảng.
Rừng người lại rùng rùng đuổi theo Pope, nhưng mình đứng lại ngắm cảnh đám đông và hiệu ứng của người đứng đầu giáo phái. Ngó đồng hồ, 12 giờ trưa, bụng đói meo, lấy mấy viên socola ngậm cho đỡ đói lòng, uống ngụm nước cầm hơi, tiếc đứt ruột quả cam Trần Quốc Toản, Tổng Cua lê bước trên đường ra metro.
Bỗng nhiên thấy loa ầm ầm tưởng có giáo hoàng khác. Hóa ra một nhóm người đang hò hét đả đảo đạo Thiên Chúa, đừng nghe các cha cố lừa dối, họ chẳng đưa các bạn lên thiên đàng đâu. Nhiều người đứng lại ê ê mấy anh điên. Cảnh sát chỉ đứng nhìn xem họ có manh động hay không.
Phản đối Pope. Ảnh: HM
Cuối cùng Tổng Cua cũng bò được về tới nhà không bị mất cái càng nào, kể cả càng…giữa.
Chúc các bạn một ngày vui.
Có report trực tiếp trên FB, bạn nào có tài khoản vào đó mà xem ảnh.
HM. 23-9-2015
(Hiệu Minh Blog)
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm Linh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm Linh. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015
Thứ Hai, 21 tháng 9, 2015
GM Nguyễn Thái Hợp: phân biệt giữa “tội” và “tội nhân”
Giám mục Nguyễn Thái Hợp, chủ tịch Ủy ban công lý hòa bình của Hội đồng giám mục.File photo
Trong chuyến công du Hoa Kỳ lần này Đức Giáo Hoàng Phăng Xi Cô (Francis) được giáo dân Việt Nam khắp nơi đổ về chào đón một cách nồng nhiệt, trong đó có phái đoàn đến từ Việt Nam gồm Tổng giám mục Bùi Văn Đọc, chủ tịch Hội đồng Giám mục Việt Nam và Giám mục Nguyễn Thái Hợp, chủ tịch Ủy ban công lý hòa bình của Hội đồng giám mục.
Giám mục Nguyễn Thái Hợp đã dành cho Mặc Lâm cuộc phỏng vấn xoay quanh những vấn đề mà giáo dân Việt Nam quan tâm nhất.
Mặc Lâm: Thưa Đức Giám mục không riêng gì Việt Nam mà giáo dân hầu hết khắp thế giới đều tỏ ra yêu quý đặc biệt với Đức Giáo hoàng Fransis bởi thái độ thân thiện, gần gũi người nghèo và đặc biệt quan điểm của ngài có vẻ cởi mở hơn các vị Giáo Hoàng tiền nhiệm, Đức Giám mục có chia sẻ gì về việc này.
Giám mục Nguyễn Thái Hợp: Thực ra những phân biệt đó đại đa số giáo dân Việt Nam vẫn chưa phân biệt nhưng hầu hết giáo dân Việt Nam đều yêu mến Đức Thánh Cha, không phải chỉ Đức Thánh Cha này mà tất cả các Thánh Cha trước. Mỗi lần Đức Khâm sứ đi thăm một nơi nào đó thì luôn luôn giáo dân xin Đức Khâm sứ chuyển lời cầu nguyện của họ tới Đức Thánh Cha.
Giáo dân Vinh càng có một nét đặc biệt hơn trong sự gắn bó với Tòa thánh, với Đức Thánh cha. Có lẽ một số người họ đọc mạng nhiều thì họ mới phân biệt được sâu sắc khác biệt đó
Mặc Lâm: Vâng, Đức Giám mục là người chăn dắt giáo phận Vinh từ bấy lâu nay, qua việc nhà nước thả một số anh em thanh niên công giáo bị bắt trước đây, cũng như việc cho phép xây dựng các cơ sở của công giáo liệu có phải là một hành động hòa giải của nhà nước đối với giáo phận Vinh nói riêng và với giáo hội Công giáo Việt Nam nói chung hay không?
Giám mục Nguyễn Thái Hợp: Tôi cũng nhận xét như vậy, cũng đồng ý với một số người qua cái động thái này. Trước đây vào cái ngày quốc khánh của Việt Nam thì thấy rằng trong số người được tha thì những tù nhân lương tâm hầu như vắng bóng nhưng hôm nay thì ta thấy rằng đó là một động thái mà anh làm truyền thông anh đã thấy.
Trong những năm vừa qua ở Vinh có vụ Tam Tòa đã đưa đến những xô xát đổ máu không cần thiết rồi sau đó có vụ Con Cuông và trong thời gian dài thì Trung Quán cũng là một nơi mà giáo dân luôn luôn đấu tranh để có một chỗ xây nhà thờ đề cử hành thánh lễ.
Rất nhiều lần giáo dân dựng lên một cái lều tạm nhưng lại bị phá đi, có những lần giáo dân đành phải đứng dưới mưa, giữa nắng để tham dự thánh lễ…thì hôm nay ba nơi đó đã được cấp đất: Tam Tòa, Trung Quán và Con Cuông. Riêng Trung Quán thì đã đặt viên đá đầu tiên thì đó là những điều chúng tôi nghĩ là cử chỉ rất đẹp và có lẽ trong tiến trình để công bố Luật Tín ngưỡng Tôn giáo thì có lẽ đây là động thái đáng trân trọng.
Mặc Lâm: Vâng, quay lại với chuyến công du của Đức Thánh cha sang Mỹ, và đức Giám mục hiện cũng đang có mặt tại Washington DC để diện kiến Đức Thánh cha. Ngài nghĩ thế nào về những điều mà một số người cho rằng Đức Thánh cha có vẻ cởi mở hơn, thông thoáng hơn trước vấn đề phá thai mà tất cả các vị tiền nhiệm đều cương quyết cấm đoán?
Giám mục Nguyễn Thái Hợp: Tôi nghĩ rằng có một vài hiểu lầm hay có vài giải thích không đúng ý Đức Thánh cha và nhiều khi những giải thích đó gây hiểu lầm, hay những giải thích đó có vài ý tưởng xuyên tạc.
Thực sự ra quan điểm của Giáo hội, quan điểm của Đức Giê Su thì luôn luôn ngài phân biệt giữa “tội” và “tội nhân”. Đức Giê su đã đến trần gian này để cứu rỗi và chiến đấu chống lại tội lỗi. Để chiến đấu và chiến thắng chống lại tội lỗi ngài đã hy sinh chính bản thân ngài. Tuy nhiên thái độ của ngài đối với tội nhân rất từ bi nhân hậu.
Câu chuyện điển hình là câu chuyện “người phụ nữ ngoại tình” bị đưa ra để ném đá và người ta hỏi Chúa xử thế nào đối với thứ phụ nữ này. Đức Giê su đặt câu hỏi: “Ai không phạm tội, ai vô tội thì hãy ném đá người này trước đi”. Tức là tất cả chúng ta đều là tội nhân, đều phạm khuyết điểm nhưng nhiều khi chúng ta rất khắc nghiệt, gay gắt và cường điệu đối với những người tội nhân. Những tội nhân bị bắt quả tang như chuyện người phụ nữ đó.
Đức Giáo Hoàng hôm nay cũng đang thực hiện sự phân biệt đó một cách rõ nét.
Tôi nhớ sau Vatican II thì có một phong trào thần học nhấn mạnh đến lòng Chúa thương xót. Có những chuyện chúng ta không giải quyết được mà phải để cho lòng Chúa thương xót thôi. Cái hướng đi thần học đó lúc ấy chưa được chấp nhận và hôm nay tôi nghĩ rằng Đức Giáo Hoàng đang đặt nặng vai trò của lòng Chúa thương xót.
Tất cả đều do sự thương xót của Chúa thành thử trở lại chuyện phá thai thì đối với Giáo hội hôm qua, hôm nay và mãi mãi vẫn là một tội. Bởi vì giết chết một con người, một bào thai, một mầm sống hơn nữa mầm sống ấy là mầm sống của chính bản thân mình, của đứa con của mình thì không thể coi như là một hành động gương mẫu và luôn luôn giáo hội sẽ kết án hành động đó.
Thái độ của những người vì hoàn cảnh đặc biệt, vì một lý do nào đó mà phạm tội (phá thai) thì Đức Giáo Hoàng muốn nới rộng lòng từ bi, hay đúng hơn cách xử lý chuyện đó. Trước đây để tha tội về phá thai thì phải là Giám mục hay một vài người đặc biệt được Giám mục cho phép. Năm nay đặc biệt trong “Năm thánh lòng Chúa thương xót” Đức Giáo hoàng muốn nới rộng biện pháp pháp lý, biện pháp hành chánh đó cho tất cả các linh mục và ngài cũng yêu cầu các linh mục nói cho tội nhân họ hiểu rằng vấn đề phá thai là một tội, là một vấn đề không thể chấp nhận được và kêu gọi ăn năn sám hối.
Nhưng đối với Giáo hội thì Giáo hội muốn người ta hưởng được lòng Chúa thương xót qua biện pháp nhanh chóng dễ dàng nhất. Thành thử ở đây phân biệt giữa hai cái “tội”, thái độ đối với tội và “tội nhân”. Đối với tội thì hôm qua cũng như hôm nay chúng ta không thể chấp nhận. Đức Giê su đã chết để chiến thắng tội lỗi nhưng đối với tội nhân thì ngài rất từ bi nhân hậu.
Đức Giáo Hoàng muốn đi trong đường hướng đó, chính vì vậy ngài mở năm thánh của “lòng Chúa thương xót”.
Mặc Lâm: Xin cám ơn Đức Giám mục Nguyễn Thái Hợp.
Mặc Lâm
(RFA)
Trong chuyến công du Hoa Kỳ lần này Đức Giáo Hoàng Phăng Xi Cô (Francis) được giáo dân Việt Nam khắp nơi đổ về chào đón một cách nồng nhiệt, trong đó có phái đoàn đến từ Việt Nam gồm Tổng giám mục Bùi Văn Đọc, chủ tịch Hội đồng Giám mục Việt Nam và Giám mục Nguyễn Thái Hợp, chủ tịch Ủy ban công lý hòa bình của Hội đồng giám mục.
Giám mục Nguyễn Thái Hợp đã dành cho Mặc Lâm cuộc phỏng vấn xoay quanh những vấn đề mà giáo dân Việt Nam quan tâm nhất.
Mặc Lâm: Thưa Đức Giám mục không riêng gì Việt Nam mà giáo dân hầu hết khắp thế giới đều tỏ ra yêu quý đặc biệt với Đức Giáo hoàng Fransis bởi thái độ thân thiện, gần gũi người nghèo và đặc biệt quan điểm của ngài có vẻ cởi mở hơn các vị Giáo Hoàng tiền nhiệm, Đức Giám mục có chia sẻ gì về việc này.
Giám mục Nguyễn Thái Hợp: Thực ra những phân biệt đó đại đa số giáo dân Việt Nam vẫn chưa phân biệt nhưng hầu hết giáo dân Việt Nam đều yêu mến Đức Thánh Cha, không phải chỉ Đức Thánh Cha này mà tất cả các Thánh Cha trước. Mỗi lần Đức Khâm sứ đi thăm một nơi nào đó thì luôn luôn giáo dân xin Đức Khâm sứ chuyển lời cầu nguyện của họ tới Đức Thánh Cha.
Giáo dân Vinh càng có một nét đặc biệt hơn trong sự gắn bó với Tòa thánh, với Đức Thánh cha. Có lẽ một số người họ đọc mạng nhiều thì họ mới phân biệt được sâu sắc khác biệt đó
Mặc Lâm: Vâng, Đức Giám mục là người chăn dắt giáo phận Vinh từ bấy lâu nay, qua việc nhà nước thả một số anh em thanh niên công giáo bị bắt trước đây, cũng như việc cho phép xây dựng các cơ sở của công giáo liệu có phải là một hành động hòa giải của nhà nước đối với giáo phận Vinh nói riêng và với giáo hội Công giáo Việt Nam nói chung hay không?
Giám mục Nguyễn Thái Hợp: Tôi cũng nhận xét như vậy, cũng đồng ý với một số người qua cái động thái này. Trước đây vào cái ngày quốc khánh của Việt Nam thì thấy rằng trong số người được tha thì những tù nhân lương tâm hầu như vắng bóng nhưng hôm nay thì ta thấy rằng đó là một động thái mà anh làm truyền thông anh đã thấy.
Trong những năm vừa qua ở Vinh có vụ Tam Tòa đã đưa đến những xô xát đổ máu không cần thiết rồi sau đó có vụ Con Cuông và trong thời gian dài thì Trung Quán cũng là một nơi mà giáo dân luôn luôn đấu tranh để có một chỗ xây nhà thờ đề cử hành thánh lễ.
Rất nhiều lần giáo dân dựng lên một cái lều tạm nhưng lại bị phá đi, có những lần giáo dân đành phải đứng dưới mưa, giữa nắng để tham dự thánh lễ…thì hôm nay ba nơi đó đã được cấp đất: Tam Tòa, Trung Quán và Con Cuông. Riêng Trung Quán thì đã đặt viên đá đầu tiên thì đó là những điều chúng tôi nghĩ là cử chỉ rất đẹp và có lẽ trong tiến trình để công bố Luật Tín ngưỡng Tôn giáo thì có lẽ đây là động thái đáng trân trọng.
Mặc Lâm: Vâng, quay lại với chuyến công du của Đức Thánh cha sang Mỹ, và đức Giám mục hiện cũng đang có mặt tại Washington DC để diện kiến Đức Thánh cha. Ngài nghĩ thế nào về những điều mà một số người cho rằng Đức Thánh cha có vẻ cởi mở hơn, thông thoáng hơn trước vấn đề phá thai mà tất cả các vị tiền nhiệm đều cương quyết cấm đoán?
Giám mục Nguyễn Thái Hợp: Tôi nghĩ rằng có một vài hiểu lầm hay có vài giải thích không đúng ý Đức Thánh cha và nhiều khi những giải thích đó gây hiểu lầm, hay những giải thích đó có vài ý tưởng xuyên tạc.
Thực sự ra quan điểm của Giáo hội, quan điểm của Đức Giê Su thì luôn luôn ngài phân biệt giữa “tội” và “tội nhân”. Đức Giê su đã đến trần gian này để cứu rỗi và chiến đấu chống lại tội lỗi. Để chiến đấu và chiến thắng chống lại tội lỗi ngài đã hy sinh chính bản thân ngài. Tuy nhiên thái độ của ngài đối với tội nhân rất từ bi nhân hậu.
Câu chuyện điển hình là câu chuyện “người phụ nữ ngoại tình” bị đưa ra để ném đá và người ta hỏi Chúa xử thế nào đối với thứ phụ nữ này. Đức Giê su đặt câu hỏi: “Ai không phạm tội, ai vô tội thì hãy ném đá người này trước đi”. Tức là tất cả chúng ta đều là tội nhân, đều phạm khuyết điểm nhưng nhiều khi chúng ta rất khắc nghiệt, gay gắt và cường điệu đối với những người tội nhân. Những tội nhân bị bắt quả tang như chuyện người phụ nữ đó.
Đức Giáo Hoàng hôm nay cũng đang thực hiện sự phân biệt đó một cách rõ nét.
Tôi nhớ sau Vatican II thì có một phong trào thần học nhấn mạnh đến lòng Chúa thương xót. Có những chuyện chúng ta không giải quyết được mà phải để cho lòng Chúa thương xót thôi. Cái hướng đi thần học đó lúc ấy chưa được chấp nhận và hôm nay tôi nghĩ rằng Đức Giáo Hoàng đang đặt nặng vai trò của lòng Chúa thương xót.
Tất cả đều do sự thương xót của Chúa thành thử trở lại chuyện phá thai thì đối với Giáo hội hôm qua, hôm nay và mãi mãi vẫn là một tội. Bởi vì giết chết một con người, một bào thai, một mầm sống hơn nữa mầm sống ấy là mầm sống của chính bản thân mình, của đứa con của mình thì không thể coi như là một hành động gương mẫu và luôn luôn giáo hội sẽ kết án hành động đó.
Thái độ của những người vì hoàn cảnh đặc biệt, vì một lý do nào đó mà phạm tội (phá thai) thì Đức Giáo Hoàng muốn nới rộng lòng từ bi, hay đúng hơn cách xử lý chuyện đó. Trước đây để tha tội về phá thai thì phải là Giám mục hay một vài người đặc biệt được Giám mục cho phép. Năm nay đặc biệt trong “Năm thánh lòng Chúa thương xót” Đức Giáo hoàng muốn nới rộng biện pháp pháp lý, biện pháp hành chánh đó cho tất cả các linh mục và ngài cũng yêu cầu các linh mục nói cho tội nhân họ hiểu rằng vấn đề phá thai là một tội, là một vấn đề không thể chấp nhận được và kêu gọi ăn năn sám hối.
Nhưng đối với Giáo hội thì Giáo hội muốn người ta hưởng được lòng Chúa thương xót qua biện pháp nhanh chóng dễ dàng nhất. Thành thử ở đây phân biệt giữa hai cái “tội”, thái độ đối với tội và “tội nhân”. Đối với tội thì hôm qua cũng như hôm nay chúng ta không thể chấp nhận. Đức Giê su đã chết để chiến thắng tội lỗi nhưng đối với tội nhân thì ngài rất từ bi nhân hậu.
Đức Giáo Hoàng muốn đi trong đường hướng đó, chính vì vậy ngài mở năm thánh của “lòng Chúa thương xót”.
Mặc Lâm: Xin cám ơn Đức Giám mục Nguyễn Thái Hợp.
Mặc Lâm
(RFA)
Thứ Tư, 16 tháng 9, 2015
Đạo Mẫu và Hồn Nước
Thiệt sự mình không hiểu hết về Đạo Mẫu, vì dân Sài Gòn rặt rất ít tiếp cận với tín ngưỡng này. Nhưng long mình vẫn tin rằng đây là một tín ngưỡng rất đậm chất hồn Việt. Đơn giản vì một đứa Sài Gòn rặt như mình, sinh ra ở Sài Gòn và khi lón lên lâu lâu ghé vào một đền nơi ngõ hẽm Nguyễn Thông để xem lên đồng, tuy không hiểu bao nhiêu về Đạo Mẫu nhưng lòng vẫn rung động mỗi khi thấy các hình tượng Tứ Phủ, và vẫn rung động khi nghe hát chầu văn, dù là mình chẳng hiểu gì.
Hồn nước Việt nơi Đaọ Mẫu thế nào? Thiệt sự không biết.
May quá, bây giờ có thấy giải thích từ bài viết “GS - TS Ngô Đức Thịnh: Sống chết với đạo Mẫu” trên báo Tiền Phong.
Mình chỉ dựa cột mà nghe thôi, cho nên xin trích những thong tin cô đọng nhất từ bài này:
“ Đạo thờ Mẫu là một tín ngưỡng dân gian phổ biến tại Việt Nam, nhưng vì nhiều lý do nên việc nghiên cứu không phổ biến như nghiên cứu đạo Nho, đạo Phật. Một trong những người dày công tìm hiểu đạo Mẫu và viết nhiều công trình giá trị là giáo sư Ngô Đức Thịnh, một người con của đất Nam Định, người tự nhận mình: “Trọn đời nghiên cứu đạo Mẫu”.
Giáo sư Ngô Đức Thịnh sinh ra ở Nam Định nơi phát tích phong tục thờ bà Liễu Hạnh và truyền thuyết dân gian nói rằng bà đã sinh trưởng tại đây. Từ nhỏ, đã được nghe được thấm những điệu hát chầu văn, được dự nhiều cuộc lên đồng, phát lộc. Lớn lên, nghiên cứu rộng về văn hóa dân gian, trong đó có cả khảo cổ, nghiên cứu văn hóa phi vật thể và văn hóa vật thể, một thời gian làm lãnh đạo Viện Nghiên cứu Văn hóa (Hà Nội) song giáo sư thường đơn giản nhận xét về mình là “Một người dành trọn đời mình cho đạo Mẫu”.
Khi tôi theo học tại Viện Nghiên cứu Văn hóa, giáo sư là người trực tiếp giảng dạy chúng tôi về đạo Mẫu. Với giọng nói say sưa, nhiệt huyết vô bờ bến, nhưng cũng với một thái độ khách quan, khoa học, thận trọng, giáo sư Ngô Đức Thịnh luôn phân biệt giữa văn hóa lên đồng của thế giới và đạo Mẫu của Việt Nam. Theo giáo sư: “Lên đồng mà thế giới gọi là Shaman là một hình thức mà con người tìm cách liên thông với thần linh và hình thức này phổ biến ở khắp nơi trên thế giới. Trong đạo Mẫu có việc lên đồng, nhưng lên đồng không phải là toàn bộ bản chất của đạo Mẫu, mà đạo Mẫu là một tôn giáo dân gian phản ánh truyền thống uống nước nhớ nguồn, tinh thần dân tộc và khơi dậy lòng yêu nước của người Việt Nam”.
Khi nhà nghiên cứu Ngô Đức Thịnh đi sâu nghiên cứu đạo Mẫu, lúc đó việc lên đồng còn bị cấm vì bị quy là mê tín dị đoan. Việc dám lao vào nghiên cứu một lĩnh vực nhạy cảm như vậy, nhất là với tư cách một nhà nghiên cứu làm việc trong hệ thống nhà nước, không phải là chuyện dễ dàng. Việc công bố, phổ biến và công nhận các nghiên cứu về đề tài này nhiều khi rất hạn chế. Nhưng giáo sư Ngô Đức Thịnh cho biết, ông cảm thấy mình phải có trách nhiệm nghiên cứu, “vì Việt Nam có khoảng 7.000 đền phủ thờ đạo Mẫu trong cộng đồng, chưa kể các đền phủ tư nhân. Là một nhà khoa học thì không thể không công nhận sự thật khách quan ấy, không thể coi như nó không tồn tại, và buộc phải bắt tay vào nghiên cứu để cắt nghĩa vì sao các đền phủ lại phổ biến như vậy và vì sao đạo Mẫu lại có sức sống lâu bền như thế”.
Những năm gần đây, nghi thức tín ngưỡng chầu văn hầu đồng đã được công nhận, Bộ Văn hóa, Thể thao & Du lịch công nhận là Di sản Văn hóa Phi vật thể Quốc gia và hồ sơ di sản này đang được nghiên cứu đệ trình UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa Phi vật thể của nhân loại, cho thấy những băn khoăn mang đầy khát khao khám phá khoa học của giáo sư Ngô Đức Thịnh và những giọt mồ hôi đổ ra trong các công trình nghiên cứu của ông là không uổng. Hiện giáo sư tiến sĩ Ngô Đức Thịnh là Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu bảo tồn văn hóa tín ngưỡng Việt Nam thuộc Hội Di sản Việt Nam.
Giáo sư Ngô Đức Thịnh thường kết luận với chúng tôi một câu thế này: “Văn hóa là của dân. Người dân sáng tạo ra văn hóa ấy. Muốn tìm nó thì phải về với dân”. Để dẫn chứng, giáo sư đưa chúng tôi đi xuống các tỉnh đồng bằng Bắc bộ, vào tận các đền phủ ở những làng xa xôi hẻo lánh, xem những cuộc hầu đồng. Gặp gỡ con nhang đệ tử đến xem, gặp những người hầu đồng và gặp cả những “ông đồng bà cốt” bằng xương bằng thịt. Hầu như đền phủ nào họ cũng biết tên giáo sư Ngô Đức Thịnh và đều rất nể trọng ông. Một vị chức sắc trong phủ thờ Mẫu nói: “Giáo sư Thịnh rất nghiêm túc trong việc nghiên cứu. Mỗi đền phủ thường có một khuynh hướng và phong tục thờ Mẫu có nét riêng của mình, nhưng nhìn chung các phủ đều quan tâm đến những nghiên cứu của giáo sư Thịnh”.
Đến mỗi đền phủ, ông đều ghi chép sự tích, xem xét việc thờ phụng những ai, nguyên do thế nào. Ông tìm hiểu từng nét vẽ, từ câu ca. Từ Bắc và Trung, từ Nam rồi lại vượt lên vùng núi cao nơi dãy Trường Sơn hùng vĩ. Những điểm giống, điểm khác nhau ở mỗi ban thờ, mỗi phủ thờ đều được ghi chép cẩn thận…
Nhờ những chuyến điền dã và ghi chép lại mà giáo sư Ngô Đức Thịnh đã phát hiện ra việc hầu đồng không phải là một hiện tượng mê tín dị đoan như người ta nghĩ, khi giáo sư thống kê được “trong số khoảng 50 vị thần mà đạo Mẫu tôn thờ, hầu hết là những nhân vật lịch sử, có công với dân tộc”. Nhiều người anh hùng dân tộc được nhân dân thờ trong các phủ như Đức thánh Trần Hưng Đạo Đại Vương, Phạm Ngũ Lão, Yết Kiêu, Dã Tượng. Nhiều vị cũng được huyền thoại hóa như ông Hoàng Mười ở Nghệ An. Giáo sư cũng phát hiện ra việc hát văn hầu đồng là một văn hóa độc đáo kết nối giữa người miền xuôi với người miền ngược, trong các vị thần được thờ trong đạo Mẫu có hàng chục vị thần là người các dân tộc thiểu số…”(ngưng trích)
Đọc xong, vẫn không hiểu hết về Đạo Mẫu. Không phải vì Sài Gòn không có đền phủ gì đâu. Hồi mấy chục năm trước, gần nhà mình ở hẽm Nguyễn Thông có một ngôi đền Đạo Mẫu… Phải chăng, tôn giáo không phải để hiểu? Phải chăng lý tưởng thanh tịnh bản nhiên của nhà Phật đã nằm sẵn trong cuộc đời của Đức Thánh Trần Hưng Đạo, nên ngài được Đạo Mẫu thờ ngay một cách tự nhiên? Đó là hồn dân tộc, mình lờ mờ thấy thế.
May ra, chờ ông Giáo sư Ngô Đức Thịnh giải thích thêm.
Cô Tư Sài Gòn
(Việt Báo)
Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015
Phật giáo và những ảnh hướng tới tiến trình bình đẳng giới ở VN
Đi lễ Đền Ngọc Sơn (ảnh minh họa)Photo Dolinh
Hầu hết mọi phụ nữ Việt Nam đều tin vào duyên nghiệp, tin rằng việc gặp gỡ, nên vợ nên chồng là bởi Duyên và việc có được cuộc sống sung túc, hạnh phúc bền lâu hay đau khổ, thiếu thốn là bởi do Nghiệp.
Trong khi rất ít đàn ông tin vào việc đó. Nguyên nhân vì sao?
Những ngày cuối tháng 9 năm 2014, cộng đồng mạng Việt Nam xôn xao chia sẻ hình ảnh, clip và các thông tin về vị Hòa thượng Thích Thanh Cường hay còn được gọi là Hòa thượng Thích Iphone đang “đập hộp” chiếc Iphone 6 chỉ 5 ngày sau khi phiên bản này được hãng Apple ra mắt tại Mỹ. Tiếp sau sự kiện đó, hàng loạt các vị “Hòa thượng thích đủ thứ”, “Hòa thượng thích tượng sứ”, v.v. được cư dân mạng chia sẻ hình ảnh ăn chơi trụy lạc, xài siêu xe, v.v.. như một minh chứng cho thầy, đối với người dân, các vị hòa thượng “không thực hành tu tập” đã trở nên quá quen thuộc với người dân Việt Nam, nhiều đến nỗi cũng chẳng ai buồn phản đối cách sống trụy lạc, khác đạo của họ.
Triết lý của Phật giáo cũng bị làm cho biến tướng bởi ảnh hưởng của Nho giáo, Khổng giáo cũng như cách diễn giải của các vị Hòa thượng “không tu tập” kể trên, nhiều khi trở thành những thứ giáo điều, kệch cỡm, khiến người Việt Nam mỗi năm đốt hàng tấn tiền giấy, cúng dưỡng rất nhiều tiền bạc vào các ngôi chùa mà quên mất việc thực hành tu tập 4 giới nghiêm của Phật pháp và hoàn toàn không hiểu Phật giáo nguyên thủy.
Mặc dù vậy, những người phụ nữ tội nghiệp nhưng đầy bao dung trên đất Việt vẫn luôn tin vào những thuyết giải phật pháp hiện tràn lan trên mạng và trong các ngôi chùa Việt, trói buộc cuộc sống của họ trong những luân hồi, nghiệp kiếp.
“Kiếp trước nợ nhiều quá, khiếp này phải trả. Cũng không biết được. Phải trả bằng hết mọi cách chứ còn không bỏ được. Cũng không biết tại sao”
Chị Trang (Nghệ An) chia sẻ một cách dè dặt khi được hỏi tại sao chị phải tiếp tục chịu đựng sự đối xử tệ bạc của gia đình chồng. Chồng chị ngoại tình, từ ngày cưới tới nay chưa đóng góp được một đồng tiền nào cho việc nuôi con và con của chị năm nay đã lên 7 tuổi.
Linh Nhi (Hà Nội) chia sẻ quan điểm của cô về nhân duyên để lý giải cho việc vì sao phụ nữ nên chấp nhận nếu chồng ngoại tình và bị bạo lực trong gia đình.
“Khi mà anh tự nhiên từ đâu đến anh đánh tôi, tôi sẽ coi như đó là nợ kiếp trước. Tôi không đánh lại bởi vì nếu tôi đánh lại tức là tôi lại gieo một cái nhân ở kiếp này. “oan oan tương báo”, cái luân hồi đấy đến bao giờ mới hết. Thế thì tôi sẽ không đánh lại anh. Thế thì anh cũng đi, tôi cũng đi và thế là nhân duyên của tôi với anh thế là hết, vậy là cái mâu thuẫn ấy được giải quyết.
Theo quan điểm phật giáo của Mẹ em thì mẹ em sẽ chấp nhận việc đấy (việc chồng ngoại tình) vì ngoài việc chấp nhận ra mình cũng không thể thay đổi được việc đấy! Nếu chăng thì mình sẽ không để cho cảm xúc của mình phụ thuộc vào việc đấy”.
Là một bà mẹ đơn thân đã phải trải qua rất nhiều sóng gió, đau khổ trong việc giành giữ gia đình trọn vẹn và quyền sở hữu nhà đất cho con cái từ người chồng đã nhiều năm bồ bịch, nhất định không cho con cái quyền thừa kế tài sản, chị Mai (Hà Nội) chia sẻ.
“Nói chung là mọi người hay nói rằng đó là cái duyên, cái số,cái nợ. Nợ từ kiếp trước đến kiếp này người ta phải trả mình hay là mình phải trả người ta. Những cái đó nó in sâu vào tâm trí của nhiều người rồi. Với chị thì chị thấy, khi mà mình suy nghĩ được như thế, mình cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Ví dụ mình yêu chồng mà chồng bỏ mình, mình cảm thấy rất đau khổ. Nhưng nếu mình nghĩ rằng đó là cái duyên cái số nó chỉ đến đó thôi, không hơn được nữa thì nó là cái sự an ủi cho chính bản thân mình. Nó cũng là tốt. Mà trong cuộc sống thì mọi thứ đều có mặt hay, mặt dở, mặt tốt, mặt xấu. Nếu mình gặp cái gì sui sẻo thì mình cứ đổ cho số, như thế nhẹ nhàng hơn”.
Trong khi đó, chị Sen (Sài Gòn), một bà mẹ đơn thân đã giành tới 5 năm chăm sóc, giúp đỡ, chia sẻ cuộc sống và chờ đợi đám cưới từ một người đàn ông không thành, thay vì phân tích, mổ xẻ về người đàn ông không dám gánh chịu trách nhiệm với bé trai con chị, chị cho rằng:
“Lúc đó đang quen một anh, tới 4, 5 năm. Dụ cưới miết nhưng không cưới luôn. Đủ các lý do. Hẹn hè sang tết, tết rồi đến hè, mùa thu sang mùa xuân. 5 mùa trôi qua mà không thấy cái gì. Tôi nghĩ hai người chỉ có duyên gặp gỡ nhưng không có nợ để đến với nhau.
Khi có may mắn gặp được người đàn ông sẵn sàng chấp nhận quá khứ của chị, chia sẻ với chị tương lai, chị cũng tin rằng đó là do duyên số.
Thế rồi về quê, đi xóc xăm, ông thầy nói sau này sẽ lấy một người chồng mà nói chung phải có một sự kiện gì đó. Nói chung người đó phải là khác nước hoặc là lớn tuổi hơn hoặc là không cùng tầng lớp với mình gì đó. Và mình không biết vì đâu có quen ai bao giờ. Vậy mà đúng một tháng sau, công ty của mình bị kiểm ra. Rồi mình gặp anh chồng. Nói chung thì câu chuyện cũng dài dòng nhưng sau một sự kiện, biến cố lớn thì hai người quen nhau. Nghĩ lại lời ông thầy ở chùa nói thì đúng là vợ chồng có duyên có số”.
Có rất nhiều những câu chuyện được chia sẻ với hình ảnh của Phật bà quan âm bồ tát, hoặc bạn cũng có thể dễ dàng Google ra những bài thuyết pháp về nhân duyên, gia đình của các vị “sư Quốc doanh” trên internet, nói rằng “Kiếp này nếu bạn bị chồng đánh thì đó là do kiếp trước bạn đã đánh anh ta. Nếu món nợ là 1000 roi, chỉ cần bạn trả đủ 1000 roi, tự khắc người đàn ông sẽ thay đổi”, v.v.và hầu hết phụ nữ Việt Nam tin vào những thuyết giáo này, với thái độ hết sức bao dung, cho rằng đó không phải lỗi của mình (ở kiếp này).
Trong khi đó, có rất ít đàn ông tin vào duyên nghiệp. Thái Anh, Đà Nẵng cho rằng:
“ Đàn ông, hoặc cho rằng đó là chuyện nhảm nhí; hoặc là sợ trả nợ không có nổi cho nên họ không có nghĩ tới mấy chuyện đó”.
Ở bất cứ thời kỳ nào, cho dù chiến tranh, nhiễu loạn hay thời kỳ tôn giáo bị quốc doanh hóa đến điên đảo như ngày nay, người phụ nữ Việt Nam cũng đều thật bao dung, vị tha và luôn luôn có suy nghĩ tích cực, cho dù cuộc sống có bị lợi dụng, khó khăn đến thế nào.
Nếu như, Phật giáo với 03 giá trị cốt lõi của nó là “Không hại mình, không hại người và không hại chúng sinh” được thực hành nghiêm khắc bởi tất cả mọi người trên đất Việt. Nếu không có những vị “sư quốc doanh”, những ngôi “chùa quốc doanh” và những người đàn ông không tin vào phật pháp, thế giới chỉ có những người phụ nữ bao dung, nhẹ dạ, tin tưởng và thực hành tu tập như chúng ta đã trò chuyện ở trên sẽ tốt đẹp biết bao nhiêu!
Có thể, đó là một trong những nguyên nhân khiến cho sự nghiệp giải phóng phụ nữ ở Việt Nam giống như một “nhiệm vụ bất khả thi”.
Hạ Vũ
(RFA)
Hầu hết mọi phụ nữ Việt Nam đều tin vào duyên nghiệp, tin rằng việc gặp gỡ, nên vợ nên chồng là bởi Duyên và việc có được cuộc sống sung túc, hạnh phúc bền lâu hay đau khổ, thiếu thốn là bởi do Nghiệp.
Trong khi rất ít đàn ông tin vào việc đó. Nguyên nhân vì sao?
Những ngày cuối tháng 9 năm 2014, cộng đồng mạng Việt Nam xôn xao chia sẻ hình ảnh, clip và các thông tin về vị Hòa thượng Thích Thanh Cường hay còn được gọi là Hòa thượng Thích Iphone đang “đập hộp” chiếc Iphone 6 chỉ 5 ngày sau khi phiên bản này được hãng Apple ra mắt tại Mỹ. Tiếp sau sự kiện đó, hàng loạt các vị “Hòa thượng thích đủ thứ”, “Hòa thượng thích tượng sứ”, v.v. được cư dân mạng chia sẻ hình ảnh ăn chơi trụy lạc, xài siêu xe, v.v.. như một minh chứng cho thầy, đối với người dân, các vị hòa thượng “không thực hành tu tập” đã trở nên quá quen thuộc với người dân Việt Nam, nhiều đến nỗi cũng chẳng ai buồn phản đối cách sống trụy lạc, khác đạo của họ.
Triết lý của Phật giáo cũng bị làm cho biến tướng bởi ảnh hưởng của Nho giáo, Khổng giáo cũng như cách diễn giải của các vị Hòa thượng “không tu tập” kể trên, nhiều khi trở thành những thứ giáo điều, kệch cỡm, khiến người Việt Nam mỗi năm đốt hàng tấn tiền giấy, cúng dưỡng rất nhiều tiền bạc vào các ngôi chùa mà quên mất việc thực hành tu tập 4 giới nghiêm của Phật pháp và hoàn toàn không hiểu Phật giáo nguyên thủy.
Mặc dù vậy, những người phụ nữ tội nghiệp nhưng đầy bao dung trên đất Việt vẫn luôn tin vào những thuyết giải phật pháp hiện tràn lan trên mạng và trong các ngôi chùa Việt, trói buộc cuộc sống của họ trong những luân hồi, nghiệp kiếp.
“Kiếp trước nợ nhiều quá, khiếp này phải trả. Cũng không biết được. Phải trả bằng hết mọi cách chứ còn không bỏ được. Cũng không biết tại sao”
Chị Trang (Nghệ An) chia sẻ một cách dè dặt khi được hỏi tại sao chị phải tiếp tục chịu đựng sự đối xử tệ bạc của gia đình chồng. Chồng chị ngoại tình, từ ngày cưới tới nay chưa đóng góp được một đồng tiền nào cho việc nuôi con và con của chị năm nay đã lên 7 tuổi.
Linh Nhi (Hà Nội) chia sẻ quan điểm của cô về nhân duyên để lý giải cho việc vì sao phụ nữ nên chấp nhận nếu chồng ngoại tình và bị bạo lực trong gia đình.
“Khi mà anh tự nhiên từ đâu đến anh đánh tôi, tôi sẽ coi như đó là nợ kiếp trước. Tôi không đánh lại bởi vì nếu tôi đánh lại tức là tôi lại gieo một cái nhân ở kiếp này. “oan oan tương báo”, cái luân hồi đấy đến bao giờ mới hết. Thế thì tôi sẽ không đánh lại anh. Thế thì anh cũng đi, tôi cũng đi và thế là nhân duyên của tôi với anh thế là hết, vậy là cái mâu thuẫn ấy được giải quyết.
Theo quan điểm phật giáo của Mẹ em thì mẹ em sẽ chấp nhận việc đấy (việc chồng ngoại tình) vì ngoài việc chấp nhận ra mình cũng không thể thay đổi được việc đấy! Nếu chăng thì mình sẽ không để cho cảm xúc của mình phụ thuộc vào việc đấy”.
Là một bà mẹ đơn thân đã phải trải qua rất nhiều sóng gió, đau khổ trong việc giành giữ gia đình trọn vẹn và quyền sở hữu nhà đất cho con cái từ người chồng đã nhiều năm bồ bịch, nhất định không cho con cái quyền thừa kế tài sản, chị Mai (Hà Nội) chia sẻ.
“Nói chung là mọi người hay nói rằng đó là cái duyên, cái số,cái nợ. Nợ từ kiếp trước đến kiếp này người ta phải trả mình hay là mình phải trả người ta. Những cái đó nó in sâu vào tâm trí của nhiều người rồi. Với chị thì chị thấy, khi mà mình suy nghĩ được như thế, mình cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Ví dụ mình yêu chồng mà chồng bỏ mình, mình cảm thấy rất đau khổ. Nhưng nếu mình nghĩ rằng đó là cái duyên cái số nó chỉ đến đó thôi, không hơn được nữa thì nó là cái sự an ủi cho chính bản thân mình. Nó cũng là tốt. Mà trong cuộc sống thì mọi thứ đều có mặt hay, mặt dở, mặt tốt, mặt xấu. Nếu mình gặp cái gì sui sẻo thì mình cứ đổ cho số, như thế nhẹ nhàng hơn”.
Trong khi đó, chị Sen (Sài Gòn), một bà mẹ đơn thân đã giành tới 5 năm chăm sóc, giúp đỡ, chia sẻ cuộc sống và chờ đợi đám cưới từ một người đàn ông không thành, thay vì phân tích, mổ xẻ về người đàn ông không dám gánh chịu trách nhiệm với bé trai con chị, chị cho rằng:
“Lúc đó đang quen một anh, tới 4, 5 năm. Dụ cưới miết nhưng không cưới luôn. Đủ các lý do. Hẹn hè sang tết, tết rồi đến hè, mùa thu sang mùa xuân. 5 mùa trôi qua mà không thấy cái gì. Tôi nghĩ hai người chỉ có duyên gặp gỡ nhưng không có nợ để đến với nhau.
Khi có may mắn gặp được người đàn ông sẵn sàng chấp nhận quá khứ của chị, chia sẻ với chị tương lai, chị cũng tin rằng đó là do duyên số.
Thế rồi về quê, đi xóc xăm, ông thầy nói sau này sẽ lấy một người chồng mà nói chung phải có một sự kiện gì đó. Nói chung người đó phải là khác nước hoặc là lớn tuổi hơn hoặc là không cùng tầng lớp với mình gì đó. Và mình không biết vì đâu có quen ai bao giờ. Vậy mà đúng một tháng sau, công ty của mình bị kiểm ra. Rồi mình gặp anh chồng. Nói chung thì câu chuyện cũng dài dòng nhưng sau một sự kiện, biến cố lớn thì hai người quen nhau. Nghĩ lại lời ông thầy ở chùa nói thì đúng là vợ chồng có duyên có số”.
Có rất nhiều những câu chuyện được chia sẻ với hình ảnh của Phật bà quan âm bồ tát, hoặc bạn cũng có thể dễ dàng Google ra những bài thuyết pháp về nhân duyên, gia đình của các vị “sư Quốc doanh” trên internet, nói rằng “Kiếp này nếu bạn bị chồng đánh thì đó là do kiếp trước bạn đã đánh anh ta. Nếu món nợ là 1000 roi, chỉ cần bạn trả đủ 1000 roi, tự khắc người đàn ông sẽ thay đổi”, v.v.và hầu hết phụ nữ Việt Nam tin vào những thuyết giáo này, với thái độ hết sức bao dung, cho rằng đó không phải lỗi của mình (ở kiếp này).
Trong khi đó, có rất ít đàn ông tin vào duyên nghiệp. Thái Anh, Đà Nẵng cho rằng:
“ Đàn ông, hoặc cho rằng đó là chuyện nhảm nhí; hoặc là sợ trả nợ không có nổi cho nên họ không có nghĩ tới mấy chuyện đó”.
Ở bất cứ thời kỳ nào, cho dù chiến tranh, nhiễu loạn hay thời kỳ tôn giáo bị quốc doanh hóa đến điên đảo như ngày nay, người phụ nữ Việt Nam cũng đều thật bao dung, vị tha và luôn luôn có suy nghĩ tích cực, cho dù cuộc sống có bị lợi dụng, khó khăn đến thế nào.
Nếu như, Phật giáo với 03 giá trị cốt lõi của nó là “Không hại mình, không hại người và không hại chúng sinh” được thực hành nghiêm khắc bởi tất cả mọi người trên đất Việt. Nếu không có những vị “sư quốc doanh”, những ngôi “chùa quốc doanh” và những người đàn ông không tin vào phật pháp, thế giới chỉ có những người phụ nữ bao dung, nhẹ dạ, tin tưởng và thực hành tu tập như chúng ta đã trò chuyện ở trên sẽ tốt đẹp biết bao nhiêu!
Có thể, đó là một trong những nguyên nhân khiến cho sự nghiệp giải phóng phụ nữ ở Việt Nam giống như một “nhiệm vụ bất khả thi”.
Hạ Vũ
(RFA)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




