Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhân Quyền-Dân Chủ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhân Quyền-Dân Chủ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015

Trương Duy Nhất - Tự ứng cử Chủ tịch nước, Thủ tướng

image

Không cần đảng viên, hễ đại biểu quốc hội là có quyền ứng cử Chủ tịch nước hoặc Thủ tướng.

Tại phiên họp chiều qua 24/9/2015 của Uỷ ban thường vụ quốc hội bàn về qui trình bầu Chủ tịch, Phó chủ tịch nước, Thủ tướng, Chánh án toà tối cao, Viện trưởng VKS tối cao có những điểm đáng chú ý sau:

– Ngoài danh sách do Uỷ ban thường vụ QH đề nghị, cá nhân mỗi đại biểu QH có quyền giới thiệu thêm hoặc tự ứng cử vào chức danh Chủ tịch nước.

– Trình tự bầu Phó chủ tịch nước, Thủ tướng, Chánh án toà tối cao, Viện trưởng VKS tối cao: Chủ tịch nước trình danh sách đề cử để QH bầu Phó chủ tịch nước, Thủ tướng, Chánh án toà tối cao, Viện trưởng VKS tối cao. Ngoài danh sách do Chủ tịch nước đề nghị, cá nhân mỗi đại biểu QH có quyền giới thiệu thêm hoặc tự ứng cử vào các chức danh trên.

Như vậy, các chức danh từ Chủ tịch đến Phó chủ tịch nước, Thủ tướng, Chánh án toà tối cao, Viện trưởng VKS tối cao đã mở cửa cho phép tự ứng cử, chứ không chỉ đóng khung trong danh sách giới thiệu của Uỷ ban thường vụ QH hay Bộ Chính trị. Người tự ứng cử không nhất thiết phải là đảng viên hoặc trung ương uỷ viên hay Uỷ viên Bộ Chính trị, chỉ có một điều kiện bắt buộc: là đại biểu QH.

Đó là tự ứng cử. Còn nếu giới thiệu thì đại biểu QH có quyền giới thiệu bất cứ một ứng viên nào kể cả họ không phải là đại biểu QH.

Không thấy bàn sửa về qui trình bầu Bộ trưởng và các chức danh tương đương khác. Trước đây, người đầu tiên tự ứng cử vào chức danh Bộ trưởng Văn Thể Du là tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ. Tuy nhiên khi đó đơn tự ứng của ông đã không được chấp thuận bởi lý do “chưa có qui định cho phép tự ứng cử chức Bộ trưởng”.

Nay, với qui định như dự thảo được Uỷ ban thường vụ QH nói đến trong phiên họp chiều qua 24/9 thì các đại biểu QH đã có quyền tự ứng cử.

Tất nhiên, tôi không ngây ngô đến mức không biết đến cái gọi là “nguyên tắc lãnh đạo toàn diện của đảng”. Nhưng đảng không được trên quốc hội. Đấy là hiến định. Giờ đây, qui chế bầu của QH cũng rõ ràng không buộc các ứng viên phải đảng điếc chi hết. Chỉ cần là đại biểu (đại biểu giờ không ít người ngoài đảng) là có quyền tự ứng cử làm Chủ tịch, Phó chủ tịch nước, Thủ tướng, Chánh toà tối cao, Viện trưởng VKS tối cao.

Ai, đại biểu nào dũng cảm xung phong đột phá trong cuộc thử nghiệm thú vị này? Biết đâu lại có được một vị Chủ tịch ngoài đảng như cụ Huỳnh Thúc Kháng thời “dân chủ cộng hoà”. Hoặc một đảng viên khác, thậm chí một nhân vật ngoài đảng thay Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Hoặc một luật sư, một tiến sĩ luật hay một vị đại biểu QH ngoài đảng nào đó ngồi ghế Chánh toà tối cao, Viện trưởng VKS tối cao?

Làm chính trị là biết tạo thời cơ. Có những cuộc thử biết thua vẫn phải thử. Không thành không thắng, nhưng sẽ tạo nên một tiền lệ tốt cho tiến trình dân chủ. Nó nhắc nhở cảnh báo đảng rằng đấy là việc của QH, không phải của Bộ Chính trị. Rằng đảng là việc của đảng, không được quyền thò nhúng vào việc của QH. Là đại biểu QH, anh phải nhận thức cái quyền của mình được như vậy. Các đại biểu ngoài đảng càng phải ý thức điều này rõ hơn. Ý thức được và đòi cho được cái quyền của mình. Đừng cúi đầu tự bịt mồm che mắt để các thế hệ cháu con X cứ thế độc quyền biên diễn.

Đã có đại biểu QH dám đứng lên chỉ tay yêu cầu Thủ tướng từ chức. Nhưng sao chưa có đại biểu nào dám đứng lên ứng tranh?

Qui chế trong đảng sao tôi không biết. Mà có thì cũng là để áp cho việc bầu Tổng Bí thư hay những chức chi chi đó trong đảng. Còn qui chế bầu Chủ tịch, Phó chủ tịch nước, Thủ tướng, Chánh toà tối cao,

Viện trưởng VKS tối cao như vậy rõ ràng không cần đảng, không nói chi đến đảng.

Vậy hà cớ gì cứ để đảng độc diễn?

Liệu có ai, hay rồi lại vẫn những cuộc bầu bán với duy nhất một ứng viên chọn một? Chẳng lẽ trong số trên dưới 500 đại biểu QH một nhiệm kỳ, không ai đủ tự tin?

Trương Duy Nhất

(Một Góc Nhìn Khác Blog)

Bà Tạ Phong Tần 'vinh dự nhận cờ vàng'

 Ông Andrew Ðỗ (trái) trao tặng lá cờ Việt Nam Cộng Hòa đến bà Tạ Phong Tần. (Hình: Văn Phòng GSV Andrew Ðỗ cung cấp)

Hôm 23/9, bà Tạ Phong Tần, người vừa được đình chỉ thi hành án ở trại giam Thanh Hóa và được đưa sang Hoa Kỳ trước đó ít hôm, đã có buổi gặp gỡ ông Andrew Đỗ, Giám sát viên Quận Cam, California.

Nhận một lá cờ vàng ba sọc đỏ từ tay ông Andrew Đỗ, bà Tạ Phong Tần nói: “Tôi rất vinh dự được nhận lá cờ này... Lá cờ này ở miền Nam trước đây đã cho người dân quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí. Có thể nói lá cờ này đại diện cho quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí của người Việt Nam.”

Về dự định sắp tới của mình, bà Tần nói bà muốn ưu tiên đảm bảo sức khỏe, và nhận thấy “công việc trước mắt sẽ có nhiều khó khăn”. Tuy nhiên, bà nói bà “không từ bỏ mục tiêu, lý tưởng... trong việc tham gia đấu tranh đòi quyền tự do, quyền con người cho người dân trong nước”.

Bà Tạ Phong Tần, cựu nhân viên công an, trước khi vào tù là chủ trang blog Công lý và Sự thật, đồng sáng lập viên của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do cùng ông Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày).

Bà bị bắt vào ngày 5/9/2011 và bị kết án 10 năm tù giam vào năm 2012 vì tội Tuyên truyền chống Nhà nước theo điều 88 Bộ Luật Hình sự.

Bà tới Hoa Kỳ vào tối 19/9/2015.

(BBC)

Thứ Tư, 23 tháng 9, 2015

Muốn bắt ai thì bắt?


Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng phát biểu khai mạc kỳ họp mùa hè của Quốc hội tại Hà Nội, tháng 5, năm 2015.
Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng (ảnh minh hoạ) Vào ngày 14/9 ông phát biểu tại phiên thảo luận về Bộ luật hình sự (sửa đổi) của Ủy ban Thường vụ Quốc hội là: “không thể để một cái tội chống nhà nước quy định chung chung, muốn bắt ai thì bắt”.AFP

Một số nhà hoạt động và cựu tù chính trị tại Việt Nam bị cơ quan an ninh và công an bắt giữ với cớ để điều tra.

Trường hợp của họ ra sao?

Trường hợp gần nhất và lâu nhất

Vụ việc bắt giữ gần nhất là đối với cựu tù nhân chính trị, cựu trung tá Trần Anh Kim, xảy ra vào sáng ngày 21 tháng 9 vừa qua. Bà Nguyễn Thị Thơm, vợ ông này cho biết cơ quan chức năng đến nơi làm việc rồi đưa bà ra trụ sở Công an Thành phố Thái Bình. Bà bị giữ tại đó từ khi bị đưa đi vào buổi sáng cho đến khoảng 4:30 chiều mới được đưa về nhà. Theo bà khi về đến nhà bà mới được giao lệnh nói chồng bà bị bắt đi vì trong máy tính của ông ta có ‘tuyên bố’ gì đó.

Sau hơn 24 tiếng đồng hồ, bà vợ cựu tù chính trị Trần Anh Kim, ra Sở Công an Thành phố Thái Bình để hỏi thăm về người chồng bị bắt đưa đi. Sau hơn 48 tiếng đồng hồ, bà này cho biết:

“ Chiều hôm qua lúc 4 giờ tôi ra Công an Thái Bình hỏi; đến chỗ cổng nói với người trực cho tôi gặp Phòng Điều tra An ninh. Họ bảo có chuyện gì, tôi nói hôm qua họ bắt ông Kim và nay giam ở đâu cho tôi biết để đi thăm nuôi. Chú trực cổng gọi lên phòng Điều tra An ninh và tôi được phó phòng trả lời đang giam ông Kim ở Trại Tạm giữ- Tạm giam ở Thái Bình. Đó là trại lần đầu ông Kim bị bắt cũng giam ở đó. Tôi đến Trại Tạm giam thì họ nói về đi, thứ năm đi tiếp tế. Có thông tin gì thì vài ba ngày nữa sẽ báo cho tôi. Tôi muốn gặp cán bộ để hỏi nhưng không có ai, còn nhân viên thì họ không dám trả lời. Còn từ hôm qua đến nay tôi chưa được họ báo gì về thông tin ông Kim cả.”

Một người bị bắt giam hơn một năm nay là ông Nguyễn Hữu Vinh, người chủ xướng trang blog Anh Ba Sàm. Ông này cùng người cộng sự Nguyễn thị Minh Thúy vào ngày 5 tháng 5 năm 2014.

Luật sư Hà Huy Sơn, người tham gia bào chữa trong vụ việc Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh vào sáng ngày 23 tháng 9 cho biết:

    Tôi hiện là người bào chữa (ông Nguyễn Hữu Vinh bị bắt giam hơn một năm nay) nhưng chưa được thông báo vụ án đang do cơ quan nào giải quyết cả
    Luật sư Hà Huy Sơn

“ Văn bản mới nhất mà tôi nhận được là ngày 17 tháng 8; đó là kết luận điều tra bổ sung. Và từ đó cho đến nay tôi chưa nhận được thông báo của cơ quan nào cả; nên hôm nay tôi đang làm văn bản yêu cầu các cơ quan trả lời.

Tôi hiện là người bào chữa nhưng chưa được thông báo vụ án đang do cơ quan nào giải quyết cả.”


Ngoài những trường hợp vừa nêu, trong tháng 9 này có hai người bị bắt đi đến nay vẫn chưa được thả và thông tin về họ cũng rất ít, chỉ được một số nhà hoạt động quan tâm đưa lên mạng. Đó là trường hợp của ông Lê Vũ Đài và Nguyễn Hữu An. Cả hai bị bắt từ ngày 2 tháng 9 vừa qua.

Mực sư Nguyễn Trung Tôn, người biết về ông Lê Vũ Đài cho biết một số thông tin về ông này như sau:

“ Anh Lê Vũ Đài là người Tiền Hải, Thái Bình, sinh năm 1989. Trước đây anh cùng bà con Tiền Hải, Thái Bình đi khiếu kiện nhiều nơi. Trong tay anh có một số bằng chứng về việc cán bộ tham nhũng rồi này kia… Trong một giai đoạn anh tham gia khiếu kiện đông người, nhưng sau này do áp lực nào đó anh đi vào Thanh Hóa theo một công ty giấy và làm kỹ thuật.”

Từ ‘gây rối trật tự’ đến ‘chính trị’

Một trường hợp khác bị bắt từ ngày 12 tháng 4 năm nay ở Hà Nội khi tham gia tuần hành kêu gọi bảo vệ cây xanh ở thủ đô; đó là anh Nguyễn Viết Dũng.

Gia đình anh này cho biết mãi 20 ngày sau khi bắt giam, cơ quan chức năng mới thông báo cho gia đình biết việc bắt giữ anh này để điều tra. Ông Nguyễn Viết Hùng, cha của anh Nguyễn Viết Dũng, vào trưa ngày 23 tháng 9, từ nhà riêng ở Xóm Trần Phú, xã Hậu Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An, cho biết:

“ Gia hạn thêm 2 tháng điều tra vì theo thông tin thì họ không điều tra được gì nên tự gia hạn thêm 2 tháng. Gia đình cũng chỉ biết thế qua luật sư Trần Thu Nam chứ ngoài ra có được biết gì đâu.

Nói tóm lại từ khi bị bắt đến nay là hơn 5 tháng rồi. Khi được 3 tháng thì họ nói với bên luật sư gia hạn thêm hai tháng. Từ hôm đến giờ, tôi đi thăm cháu được 4 lần, nhưng chỉ gửi quà thôi chứ không được gặp mặt. Gửi quà qua quản giáo của công an quận.”

Luật sư Trần Thu Nam, người tham gia bào chữa cho anh Nguyễn Viết Dũng, cũng chia sẽ một số thông tin về anh này sau vài lần tiếp xúc với anh trong tù:

    Tôi nói thật là ta phát biểu nhiều khi cũng vi phạm, bắt cũng được đấy. Nói như vậy để thấy là không thể để một cái tội chống nhà nước quy định chung chung như vậy, muốn bắt ai thì bắt, đâu có được.
    chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng

“ Sức khỏe thì tốt thôi, không sao cả. Dũng mắt kém, bị cận mà ăn uống trong trại giam không như bên ngoài, nên sức khỏe không được tốt bằng ở ngoài. Thiếu chất nên mắt kém đi, tay chân không được linh hoạt nữa. Theo tin mới nhất từ luật sư Lê Văn Luân, cũng bào chữa trong vụ án này, mới trong buổi sáng ngày hôm nay thì có trao đổi sức khỏe của Dũng bình thường, có lên cân; nhưng do mất vệ sinh nên bị ghẻ ngoài da một chút, bệnh ngoài da.

Đó là về sức khỏe, còn về nội dung thì anh có khai tham gia đi dự buổi tuần hành cây xanh cùng các bạn trẻ khác, và anh có cầm những cái áo in hình logo của Quân lực Việt Nam Cộng hòa ngày xưa. Đó là sự ngưỡng mộ của anh ta, và là ý kiến cá nhân.”


Bị kết án theo những điều luật mơ hồ

Ông Nguyễn Viết Hùng cho biết con ông khi bị bắt đang mặc áo quần theo quân phục trước đây của một binh chủng Việt Nam Cộng Hòa. Ông cho rằng việc làm đó không có gì sai trái vì đó là sở thích cá nhân. Cũng như trước đây con trai ông là Nguyễn Viết Dũng từng một lần treo cờ vàng ba sọc đỏ trên nhà. Lần đó cơ quan chức năng xã đã đến bắt gỡ cờ xuống và đưa anh Nguyễn Viết Dũng lên trụ sở. Tại đó Nguyễn Viết Dũng tranh luận với các bộ xã và họ phải để Dũng về.

Trường hợp của những người bị giam giữ lâu như blogger Anh Basam Nguyễn Hữu Vinh hay của những người mới bị bắt gần đây đều được nhiều người biết rõ việc làm của họ cho là không có gì vi phạm Hiến pháp và pháp luật Việt Nam. Tuy nhiên, cũng như một số người từng bị bắt trước đây thì cuối cùng cơ quan chức năng cũng qui họ vào những điều của Bộ luật Hình sự như điều 88- tuyên truyền chống nhà nước, hay 258- Lợi dụng quyền tự do, dân chủ xâm phạm quyền và lợi ích của nhà nước, quyền và lợi ích của cá nhân, tập thể, hoặc nặng hơn là điều 79- âm mưu hay có hoạt động lật đổ chính quyền.

Những điều luật này lâu nay bị lên án là mơ hồ và được yêu cầu phải sửa đổi. Chính chủ tịch quốc hội Việt Nam, ông Nguyễn Sinh Hùng được truyền thông trong nước trích dẫn phát biểu tại phiên thảo luận về Bộ luật hình sự sửa đổi rằng ‘“Tôi nói thật là ta phát biểu nhiều khi cũng vi phạm, bắt cũng được đấy. Nói như vậy để thấy là không thể để một cái tội chống nhà nước quy định chung chung như vậy, muốn bắt ai thì bắt, đâu có được”.

Gia Minh

(RFA)

Mai Tú Ân - Lưu đày tù nhân lương tâm, chính quyền Việt Nam đã đạp chân lên chính pháp luật của mình

                                 Blogger Tạ Phong Tần bị áp giải từ nhà tù thẳng sang Mỹ

Sự kiện tù nhân lương tâm Tạ Phong Tần được áp giải từ nhà tù ra thẳng sân bay để đi Mỹ, cũng giống như trường hợp của các TNLT khác như Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải… trước đó đã đưa ra rất nhiều vấn đề mà mỗi công dân Việt Nam đều có quyền thắc mắc và đều thấy có nhiều uẩn khúc...

Chính quyền Việt Nam, mặc dù đã từng là UV Không Thường Trực LHQ, Uỷ Ban Nhân Quyền Thế Giới v.v... nhưng đã tỏ ra mập mờ, đổi trắng thay đen không chỉ với công dân của mình, mà còn với nền tư pháp của họ nữa. Nhất là trong việc đưa tù nhân chính trị qua Mỹ vừa rồi.

Chỉ tính từ những người gần đây như Cù Huy Hà Vũ đầu năm 2014 rồi Điếu Cày và cho đến Tạ Phong Tần hiện nay thì có thể kết luật trên cơ sở pháp luật rằng . Đây là một chương trình kéo dài, có hệ thống và tái diễn liên tục.

Rõ ràng là những TNLT kể trên không phải là gián điệp của Mỹ, cũng không phải hoạt động vì quyền lợi của nước Mỹ, mà cũng không phải là công dân Mỹ hay có dây mơ rễ má gì với nước Mỹ. Nhưng con đường của các tù nhân đó đều đi đến nước Mỹ sau khi ra khỏi nhà tù.

Và với cung cách hoàn toàn của lực lượng CA khi đưa các tù nhân này rời khỏi nhà tù để ra thẳng sân bay đi Mỹ mà không hề báo cho người nhà, cũng không cho phép ghé qua nhà, dù chỉ để đốt một cây nhang trước mộ mẹ như Tạ Phong Tần, thì hoàn toàn đúng kiểu của một cuộc lưu đầy phát vãng như thời xa xưa. Một hình thức man rợ mà ngày này đã cấm tuyệt đối ở bất cứ quốc gia nào. Chỉ có điều nơi đến của sự “lưu đầy” này là nước Mỹ nên người ta mới ít liên tưởng đến sự tàn độc của việc lưu đầy thời thực dân phong kiến.

Nhưng chính là Nó với bản chất không đổi dù dưới tên gọi nào. Những người đấu tranh dân chủ ôn hoà bất bao động đã bị bắt giữ và xét xử bất công thì giờ đâyt bị lưu đầy bất nhẫn. Họ không được nhìn thấy quê hương chôn nhau cắt rún, không được gặp lại gia đình người thân, không được cả vái lạy mồ mả ông bà tổ tiên. Họ bị đưa thẳng đến một nơi xa lạ chưa bao giờ họ đến, và với một cái án đi đầy mơ hồ không biết ngày nào mới được hồi cố hương, mà giờ đã trở nên xa xôi diệu vợi:

Mịt mờ quan ải mờ sương
Nửa đêm thức giấc vấn vương nhớ nhà...

Chế độ thực dân phong kiến ngày xưa có luật lưu đày để lưu đày tù nhân, còn chính quyền Việt Nam hiện nay không hề có luật lưu đày, thậm chí còn có cả luật cấm trục xuất công dân của mình nhưng họ lại vẫn lưu đày tù nhân của mình.

Chính quyền Việt Nam nói không có tù nhân lương tâm mà chỉ có những người phạm tội vi phạm pháp luật. Vậy thì tại sao cùng là vi phạm pháp luật, mà chỉ có những người hoạt động dân chủ mới có “chuẩn” để đi Mỹ, còn những người tù khác như tù hình sự, tù kinh tế thì lại không?

Sự bất bình đẳng, cho dù bất bình đẳng trong tù cũng như sự vi phạm pháp luật của chính họ còn ở chỗ là, nếu cả bộ máy tư pháp đã kết tội một nhà hoạt động dân chủ với “đầy đủ chứng cứ” rồi thì tại sao họ lại được ưu ái thả ra (để đi Mỹ) sớm, thậm chí chưa ở đúng thời hạn mà pháp luật qui định để được xét tha hay đặc xá. Và toà án đã xét xử và tuyên án công khai, báo chí đăng tin rầm rộ thì tại sao lúc tạm tha, hay tạm đình chỉ án thì tất cả lại im re, từ cơ quan thực thi pháp luật cho đến thông tin đại chúng? Chắc chắn rằng nếu không có thông tin mạng internet thì người dân VN sẽ chẳng biết mô tê gì.

Và rồi sẽ có chuyện khôi hài có thật là người nhà của những TNLT trên có quyền thắc mắc, thậm chí khởi kiện bộ máy tư pháp rằng người thân của chúng tôi đâu, các ông đã bẳt và cho họ đi tù rồi thì bây giờ họ ở đâu khi trong tù không còn có họ nữa.

Rồi còn có rất nhiều câu hỏi tương tự, mà dù im lặng hay chống chế bao biện thì đó cũng là những câu trả lời về việc chính quyền Việt Nam đang vi phạm nghiêm trọng luật pháp của chính mình, cũng như vi phạm lên chuẩn mực đạo đức mà chính họ thường rêu rao.

Câu trả lời trung thực cho tất cả, nếu họ có can đảm trả lời trung thực rằng, đó là một sự trao đổi. Giống như nhận định của Ts Phạm Chí Dũng, chủ tịch Hội NBĐL rằng: ”Chuyến đi thăm Việt Nam sắp tới của TT Obama đã được phía Viẹt Nam trao đổi bằng gói thả tù nhân chính trị, mà Tạ Phong Tần là người đầu tiên”.

Đúng như vậy. Một sự trao đổi có lợi không hơn không kém. Và cũng đúng khi nói chính quyền Việt Nam đã hành động một cách vô trách nhiệm khi đem công dân của mình ra làm món hàng, hay vật trao đổi để thủ lợi.

Và cũng hoàn toàn đúng khi cho rằng, cái chính quyền ấy không chỉ vi phạm mà còn đạp chân lên chính pháp luật của mình, cũng như chuẩn mực đạo đức của chính họ…

Mai Tú Ân

(Mai Tú Ân Fb)

Thứ Ba, 22 tháng 9, 2015

Blogger Tạ Phong Tần: Tôi sẽ kiện Việt Nam ra tòa quốc tế

Cộng đồng người Việt trong đó có blogger Điếu Cày ra đón blogger Tạ Phong Tần tại sân bay Los Angeles.
Cộng đồng người Việt trong đó có blogger Điếu Cày ra đón blogger Tạ Phong Tần tại sân bay Los Angeles.

Nhà bất đồng chính kiến mới được tự do cho biết rằng bà cùng blogger Điếu Cày sẽ đưa Việt Nam ra tòa quốc tế vì đã tống giam bà và ông Điếu Cày trái pháp luật.

Tuyên bố được đưa ra hôm 21/9, hai ngày sau khi bà Tần được Việt Nam phóng thích và lặng lẽ cho đi Mỹ. Nữ blogger này nói với VOA Việt Ngữ:

“Tôi làm còn hoành tráng hơn anh Điếu Cày ấy chứ vì anh Điếu Cày khi sang Mỹ là bị cướp hết các giấy tờ như bản kết luận điều tra, bản cáo trạng, bản án và các thứ khác. Anh Điếu Cày còn thiếu hồ sơ để khởi kiện nhưng mà tôi mang đi được đầy đủ hết. Vụ kiện của tôi còn hoành tráng hơn vì tất cả các bài viết của tôi đã đăng công khai với tên Tạ Phong Tần trên mạng Internet. Khi bọn họ đưa những thứ đó ra trước tòa để buộc tội tôi, nhưng họ không dám tranh luận với tôi là cụ thể tôi sai ở chỗ nào. Khi tôi yêu cầu được đối chất với các điều tra viên giám định tài liệu đó thì cũng không được đáp ứng. Đó là việc vi phạm luật pháp Việt Nam một cách hết sức trầm trọng, chưa nói tới việc vi phạm luật pháp quốc tế. Ngay cả căn cứ theo pháp luật Việt Nam hiện hành, tôi không phạm tội.”

Tôi bị bắt buộc phải ra đi. Một là tôi phải ngồi đủ 10 năm trong tù và 5 năm quản chế. Hai là tôi phải sang Mỹ. Trong những cái tệ thì chúng ta phải chọn cái nào đỡ tệ hơn chứ? Chúng tôi đi ra nước ngoài thì việc đấu tranh sẽ còn khó khăn hơn nhưng vẫn còn hơn là chúng tôi phải ngồi ở trong tù, không thể làm gì được...
Blogger Tạ Phong Tần nói.

Bà Tần, chủ trang blog Công lý và Sự thật, bị bắt vào ngày 5/9/2011 và bị kết án tù 10 năm vào năm 2012 vì tội Tuyên truyền chống Nhà nước theo điều 88 Bộ Luật Hình sự.

Bà cũng là một trong những thành viên sáng lập Câu lạc bộ Nhà báo tự do cùng với blogger Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải) năm 2007.

Những năm qua, nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế cũng như các nước phương Tây đã kêu gọi Hà Nội trả tự do cho blogger từng làm trong ngành công an của Việt Nam.

Bà Tần kể với VOA Việt Ngữ về quyết định đi Mỹ:

“Tôi bị bắt buộc phải ra đi. Một là tôi phải ngồi đủ 10 năm trong tù và 5 năm quản chế. Hai là tôi phải sang Mỹ. Trong những cái tệ thì chúng ta phải chọn cái nào đỡ tệ hơn chứ? Chúng tôi đi ra nước ngoài thì việc đấu tranh sẽ còn khó khăn hơn nhưng vẫn còn hơn là chúng tôi phải ngồi ở trong tù, không thể làm gì được. Tôi đã bỏ phí mất hơn 4 năm ngồi trong tù, và tôi cảm thấy thời gian rất là phí phạm. Khi tình hình xã hội Việt Nam có sự thay đổi, thì tôi cũng sẽ quay lại Việt Nam để giúp đỡ những người dân trong nước.”

Tôi làm còn hoành tráng hơn anh Điếu Cày ấy chứ vì anh Điếu Cày khi sang Mỹ là bị cướp hết các giấy tờ như bản kết luận điều tra, bản cáo trạng, bản án và các thứ khác. Anh Điếu Cày còn thiếu hồ sơ để khởi kiện nhưng mà tôi mang đi được đầy đủ hết. Vụ kiện của tôi còn hoành tráng hơn vì tất cả các bài viết của tôi đã đăng công khai với tên Tạ Phong Tần trên mạng Internet...
Blogger Tạ Phong Tần cho biết.

Cuối năm ngoái, ít lâu sau khi đặt chân tới Mỹ, blogger Điếu Cày cũng tuyên bố sẽ kiện chính quyền Hà Nội ra tòa quốc tế vì đã tống giam trái phép các thành viên của Câu lạc bộ Nhà báo tự do, và bày tỏ tự tin rằng ông sẽ “thắng kiện”.

Nhà bất đồng chính kiến này từng nói:

“Họ không có đủ chứng cứ để buộc tội chúng tôi. Vụ án đã bị vỡ, bị sụp đổ rồi nhưng họ cố tình giam nhốt chúng tôi. Vì vậy mà chúng tôi phải đi ra ngoài này để bắt đầu vụ án đó từ một tòa án khác, tòa án của cộng đồng quốc tế. Chúng tôi từng bước một sẽ tiến hành việc đó. Tôi sẽ tìm kiếm các nguồn lực, các tổ chức quốc tế để giúp đỡ chúng tôi đưa vụ đó ra tòa quốc tế. Tôi tin rằng, về mặt pháp lý, chúng tôi sẽ thắng kiện.”

Việt Nam luôn bác bỏ các cáo buộc cho rằng Hà Nội bóp nghẹt tiếng nói của người dân cũng như bắt giữ những người bất đồng chính kiến.

Tuy nhiên, mới đây, hôm 14/9, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nói rằng Việt Nam “không thể để một cái tội chống nhà nước quy định chung chung, muốn bắt ai thì bắt”.

Người đứng đầu cơ quan lập pháp của Việt Nam cũng đề nghị phải làm rõ tội danh chống phá nhà nước nhằm “đảm bảo công bằng, đảm bảo quyền con người và quyền của công dân”.

(VOA)

Thứ Hai, 21 tháng 9, 2015

Blogger Tạ Phong Tần: 'Tôi cảm thấy nơi đây là nhà của mình'

                    Blogger Tạ Phong Tần (trái) buổi tối đầu tiên ở Mỹ, bên cạnh bạn bè thân hữu.
                                                   (Hình: Trần Phong/CLBNBTD)

LTS: Tù nhân lương tâm Blogger Tạ Phong Tần, chủ trang blog Công Lý và Sự Thật, đồng sáng lập viên của Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, vừa đến Hoa Kỳ tối 19 tháng 9, năm 2015. Sáng nay, 21 Tháng Chín, Blogger Tạ Phong Tần cho biết sẽ định cư ở Nam California, để có dịp sum họp và tiếp tục sinh hoạt với nhiều anh em cùng chí hướng. Blogger Tạ Phong Tần cũng dành cho nhật báo Người Việt cuộc phỏng vấn đầu tiên, do Hà Giang thực hiện.

Hà Giang (NV): Chào mừng Blogger Tạ Phong Tần đến Hoa Kỳ. Chị có thể cho biết cảm tưởng trong những ngày chân ướt chân ráo đến Mỹ?

Blogger Tạ Phong Tần: Tôi xúc động được đồng hương chào đón, còn vui thì vui trong vòng tay thân thương của bạn bè, Blogger Điếu Cày, Blogger Uyên Vũ, những người đã cùng tôi sát cánh hoạt động cách đây hơn tám năm, hồi ở Việt Nam.

NV: Từ lúc nào thì Blogger Tạ Phong Tần bắt đầu biết là mình có thể sẽ qua Mỹ định cư?

Blogger Tạ Phong Tần: Nếu mà nói là biết thì do mình đoán thôi, chứ không biết chắc. Còn biết chắc chắc thì là từ khi Bộ Ngoại Giao (Hoa Kỳ) cử người đến trại giam gặp. 

Vào năm 2012, khi vừa xét xử sơ thẩm xong, thấy báo chí trong nước chửi sứ quán Mỹ, chửi Lãnh Sự Mỹ, chửi cả Đại Sứ Quán Liên Minh Âu Châu, và các tổ chức quốc tế khác, chẳng hạn như Ủy Ban Bảo Vệ Nhà Báo, tổ chức theo dõi nhân quyền, rồi tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới, vì lý do họ đã ra một thông cáo báo chí nói rằng Việt Nam vi phạm nhân quyền và đòi Việt Nam trả tự do cho tôi ngay. Rồi đến phiên tòa Phúc Thẩm họ vẫn lên tiếng như thế, thì kể từ lúc đó, tôi biết là mình không cô đơn. Kể từ lúc đó tôi vững tin rằng mình sẽ không bao giờ phải ở trong tù mười năm.

NV: Như vậy đến lúc nào thì chị mới biết là mình chắc chắn sẽ qua Mỹ?

Blogger Tạ Phong Tần: Khi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cho người đến gặp thì lúc đó tôi mới biết chắc chắn. Trước khi Bộ Ngoại Giao cho người đến thì Bộ Công An đã đến đề nghị tôi viết đơn xin đi Mỹ để cho họ xem xét, nhấn mạnh từ “xem xét,” có nghĩa là có thể được có thể không, có nghĩa đó là quyền của họ, là mình phải cúi đầu xin xỏ. Tôi bác bỏ thẳng thừng. Tôi nói họ đừng bao giờ mang vấn đề tự do ra để làm điều kiện đánh đổi với tôi. Đến ngày 12 Tháng Chín, Bộ Ngoại Giao cho người đến nhà tù hỏi ý tôi rằng có đồng ý đến Mỹ định cư hay không. Họ nói 'chúng tôi chỉ cần biết có thế. Nếu đồng ý, chị có thể viết cho chúng tôi mấy chữ xác nhận điều đó. Chúng tôi không yêu cầu chị nhận tội, chúng tôi không yêu cầu chị phải làm đơn từ gì cả.' Tôi nói với họ rằng tôi đồng ý định cư ở Hoa Kỳ nếu phía Mỹ cho phép, còn nếu bắt phải viết đơn gì xin nhà nước Cộng Sản Việt Nam thì dù bất cứ đơn gì tôi cũng không viết. Tuy nhiên nếu phía Mỹ bảo viết bản kê khai tài sản để nhập cảnh, thì tôi làm.

NV: Chị có thể tả lại quang cảnh buổi gặp gỡ đó giữa chị và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ?

Blogger Tạ Phong Tần: Buổi gặp gỡ đó có sự chứng kiến của công an mấy chục người, cả công an của Bộ Công An và công an của trại giam. Khi nhân viên của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đến gặp thì Bộ Công An trại giam đưa tôi vào văn phòng nói chuyện. Bên Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ có hai người, trong đó có một người phiên dịch. Còn phía công an thì đông lắm, một cái bàn dài cỡ 3 mét, họ ngồi kín hết xung quanh, chắc là phải hơn 20 người. Nói chuyện xong thì phía Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ nói là 'chúng tôi hy vọng có thể gặp lại bà trong vòng thời gian 2 tuần nữa.'

NV: Gặp Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ ở trại giam ngày 12 Tháng Chín, mà ngày 19 đã sang tới Mỹ, như vậy thời gian nhanh bất ngờ, phải không ạ?

Blogger Tạ Phong Tần: Đúng, tôi cũng ngạc nhiên. Mới chưa được 10 ngày, thì hôm đó, khoảng 12:30 trưa, phía trại giam đến phòng giam nói tôi 'thu dọn đồ đạc đi Mỹ.' Họ đến tận phòng giam, trong đó có một người tù khác ở cùng. Họ nói thu dọn 'nhanh nhanh lên cái nào cần mang đi thì mang đi, lên máy bay họ không cho mang đi nhiều.' Tuy nói là thu dọn nhanh lên đi, nhưng họ vẫn muốn giữ lại một số món đồ cá nhân của tôi, tôi cãi lại quyết liệt đòi lại cho bằng được cho nên hai bên giằng co cho đến khi ra được lên xe để rời khỏi trại giam là hơn một tiếng đồng hồ.

NV: Những thứ họ đòi giữ lại là gì?

Blogger Tạ Phong Tần: Họ muốn giữ những vật lưu niệm, đồ dùng cá nhân của tôi, sô chậu nè, sổ sách nè, quyển kinh thánh, cuốn tự điển Hoa Việt nè. Tôi đòi lấy lại hết. Nhưng ra đến sân bay thì tôi phải vất bỏ lại cái thau nhôm và hai cái thùng. Uổng cái thau nhôm.

NV: Cái thau nhôm có gì đặc biệt họ đòi giữ lại còn chị thì nhất định đòi mang đi?

Blogger Tạ Phong Tần: Vì đó là cái chậu nhôm mà tụi tôi dùng để đòi nước. Khi họ hạn chế nước, tụi tôi kêu rầm lên, dùng cái chậu nhôm đó đập rầm rầm vào cửa, nên nó bẹp dí, không còn ra hình cái chậu nữa. Ra sân bay không mang nó theo được thì đành ra phải bỏ lại.

NV: Trở lại với chuyện ra phi trường, lúc nãy chị nói xe công an chờ sẵn ngoài cổng trại giam?

Blogger Tạ Phong Tần: Trong khi người công an đến phòng giam nói tôi thu dọn đồ đạc thì nhóm khác chờ trong mấy cái xe ở sẵn ngoài cổng. Tất cả là ba xe. Xe mình ngồi kể cả mình là 8 người. Đằng trước một xe cũng từng đó người, đàng sau một xe cũng từng đó người. Tất cả hơn hai mươi người.

NV: Sao chỉ đưa một người ra sân bay mà làm gì phải đi đông thế?

Blogger Tạ Phong Tần: Chưa hết đâu, ra tới sân bay là thấy bọn công an mặc thường phục đứng lố nhố ở đấy cả hơn chục người. Rồi camara máy ảnh đầy nhóc hết trơn. Khu vực đó là khu cửa sau của sân bay, không có bất cứ người nào khác ngoài công an với mình. Một lúc lại thấy thêm một số kéo tới nữa, cả năm mươi người. Lúc máy bay sắp cất cánh rồi, thì họ mới đưa tôi từ đằng sau đi ra đằng trước, thì lúc đó người ta đã lên máy bay ngồi đủ hết rồi, chỉ còn thiếu hai nhân vật thôi, là nhân viên Bộ Ngoại Giao, ông David V. Muehke và Tạ Phong Tần. Ông David Muehke đứng trên cầu thang vào máy bay, lúc tôi bước lên thì cả hàng chục máy ảnh chiếu vào quay đủ các hướng.

NV: Khi đưa chị lên thang vào máy bay, thì mấy người công an có nói lời giã biệt, chúc chị thượng lộ bình an không? Còn chị có quay lại nhìn quê hương lần cuối không?

Blogger Tạ Phong Tần: Họ không nói gì, chỉ đưa cái giấy quyết định tạm hoãn thi hành án thôi. Họ cũng không bắt ký gì cả. Đưa một cái là đi luôn, nếu bắt mình ký thì mình lại không ký. Còn tôi, tôi không quay lại nhìn, bởi vì có cái gì đâu mà nhìn, chỉ đám công an với cái sân bay thôi chứ có ai đâu mà nhìn...(cười).

NV: Cảm xúc chị khi bước lên máy bay như thế nào?

Blogger Tạ Phong Tần: Mình cảm thấy là phía trước mặt mình là còn cả một chặng đường đấu tranh rất dài đầy khó khăn, nhưng mình vẫn phải kiên trì tiếp tục. Xúc động thì có lẽ không, vì mình biết đó là tương lai được báo trước.

NV: Trước khi rời Việt Nam chị có được gọi phôn báo tin cho gia đình không?

Blogger Tạ Phong Tần: Không. Hoàn toàn không. Gia đình tôi ở Việt Nam cũng theo dõi Facebook và biết tin tôi qua Mỹ cùng một lúc như những người khác. Từ lúc qua Mỹ đến giờ thì mới liên lạc về nhà qua Facebook.

NV: Nếu trong buổi tối hôm đó, khi người đồng hương đến đón mang cờ vàng ba sọc đỏ ra trao cho chị thì chị sẽ phản ứng ra sao?

Blogger Tạ Phong Tần: Đưa thì mình nhận, chẳng sao cả. Mình sẽ nhận, mình sẽ công bố ngay đây là lá cờ của tự do, của tự do ngôn luận. Vì chuyện rõ ràng lắm, lá cờ vàng ba sọc đỏ đã từng ở miền Nam Việt Nam, và miền Nam Việt Nam từng có tự do ngôn luận, tự do báo chí. Hơn nữa, lá cờ đó, ở bang Cali, đã được thống đốc bang Cali công nhận đó là lá cờ đại diện cho người Việt ở đây.

NV: Như vậy có lẽ Blogger Tạ Phong Tần đã sẵn sàng tâm lý để hòa nhập vào cộng đồng người Việt ở đây, trở thành một phần của cộng đồng?

Blogger Tạ Phong Tần: Tuy là vẫn còn những điều bỡ ngỡ chưa quen, về ngôn ngữ, về đường sá chẳng hạn, nhưng mà điều đó không thành vấn đề, những khó khăn mình sẽ khắc phục trong thời gian tới. Quan trọng là ở đây mình cảm thấy nơi đây như là ở nhà của mình.

NV: Chị có thể chia sẻ vài dự tính tương lai?

Blogger Tạ Phong Tần: Dự tính thì thấy là phải làm nhiều việc lắm. Thứ nhất là phải tìm cách để khởi kiện vụ án này ra tòa án quốc tế. Thứ hai là viết một cuốn hồi ký, kể về tất cả những điều tai nghe mắt thấy trong sáu nhà giam đã đi qua. Thứ ba, là nhờ các luật sư ở Mỹ tư vấn việc mình phải làm thế nào để mình trở thành một luật sư chính thức mang quốc tịch Mỹ, để quay trở về Việt Nam hành nghề. 

Luật sư nước ngoài, hoạt động ở Việt Nam không được tham gia vào những phiên tòa hình sự. Nhưng nếu mình là luật sư nước ngoài mà được đào tạo đầy đủ về luật Việt Nam thì sẽ được tham gia. 

Tôi đã được đào tạo bài bản qua đủ các lớp, các bước ở Việt Nam, đủ điều kiện trở thành một luật sư ở Việt Nam, nhưng họ không dám cho em làm luật sư ở Việt Nam. Dĩ nhiên đây là những kế hoạch rất lâu dài, thực hiện chắc là rất khó, nhưng mình có quyết tâm thì sẽ được. Còn kế hoạch ngắn hạn thì viết truyện, viết báo để ổn định đời sống.

NV: Cảm ơn chị đã dành thì giờ cho cuộc phỏng vấn.

Hà Giang

(Người Việt)

Blogger Tạ Phong Tần: Tôi sẽ tiếp tục tranh đấu

Cộng đồng người Việt trong đó có blogger Điếu Cày ra đón blogger Tạ Phong Tần tại phi trường Los Angeles.
Cộng đồng người Việt trong đó có blogger Điếu Cày ra đón blogger Tạ Phong Tần tại phi trường Los Angeles.

Các hãng thông tấn quốc tế hôm nay đều nhắc tới vụ tù nhân lương tâm Tạ Phong Tần vừa được phóng thích khỏi nhà tù ở Việt Nam, đưa thẳng ra phi trường để đáp máy bay sang Mỹ vào cuối tuần qua.

Báo Orange Register hôm 20/9 tường thuật rằng bà Tạ Phong Tần bước vào phòng đợi của Phi trường Quốc tế Los Angeles vào lúc 9:40 chiều Thứ Bảy trong sự đón mừng nồng nhiệt của khoảng 25 ủng hộ viên, trong đó có Điếu Cày, người tù lương tâm được phóng thích trước đó.
Con đường đó rất là khổ nhưng mà chị dám bỏ tương lai để dấn thân vào con đường này thì bây giờ, trải qua biết bao nhiêu đau thương thì chị ấy càng thêm cứng rắn, càng thêm cương quyết nữa. Chỉ không bao giờ bỏ cuộc. Dạ em cũng biết cái tánh của chị ấy.” - Tạ Minh Tú, em gái bà Tạ Phong Tần, nói.
Điếu Cày, tức nhà báo Nguyễn văn Hải, là người đồng sáng lập Câu lạc bộ Nhà báo Tự do với bà Tạ Phong Tần, ông đã không ngớt kêu gọi sự chú ý của quốc tế về trường hợp của bà Tạ Phong Tần từ khi được phóng thích trong các điều kiện tương tự.

Trả lời câu hỏi của Ban Việt ngữ-VOA hôm 21/9, em gái của bà Tạ Phong Tần nói về điểm tương đồng giữa 2 nhà bất đồng chính kiến này:

“Chị Tần với anh Điếu Cày thì chuyến đi cũng giống nhau thôi tại vì hai người đều đòi hỏi dân chủ tự do, cũng không được gặp gia đình lúc mà lên máy bay đưa thẳng qua Hoa Kỳ.”

Tờ báo Orange County Register tường thuật rằng giữa nói chuyện với truyền thông có mặt tại phi trường, bà Tạ Phong Tần tuyên bố sẽ tiếp tục tranh đấu cho nhân dân Việt Nam. Theo tờ báo, bà Tần nói: “Tôi chỉ đòi Hà Nội trả lại các quyền làm người căn bản cho nhân dân Việt Nam.”

Em gái bà, chị Tạ Minh Tú nói chị không ngạc nhiên về phát biểu này của chị mình vì Tạ Phong Tần đã từng hy sinh quyền lợi cá nhân để đi vào con đường đấu tranh. Chị Tú nói:

“Con đường đó rất là khổ nhưng mà chị dám bỏ tương lai của chị để dấn thân vào con đường này thì bây giờ, trải qua biết bao nhiêu đau thương thì chị ấy càng thêm cứng rắn, càng thêm cương quyết nữa. Chỉ không bao giờ bỏ cuộc. Dạ em cũng biết cái tánh của chị ấy.”

Chị Tú cho biết là gia đình rất buồn về việc chị Tần phải rời bỏ đất nước ra đi mà không nói được một lời từ giã.

“Rất là buồn bởi vì người thân của mình mà được thoát khỏi tù thì đó là một niềm vui, mà mình không được gặp để chia sẻ niềm vui. Chị ấy ra đi thì không được tiễn. Đã không được gặp mà cũng không được tiễn thì rất là buồn!”

Theo tường thuật của báo chí Quận Cam, bà Tần kể rằng, 50 giới chức cộng sản đã áp giải bà từ trại giam tới phi trường. Bà phải chờ ngoài phi đạo cho tới khi máy bay sẵn sàng cất cánh, và chỉ gặp một giới chức Bộ Ngoại giao Mỹ sau khi đã vào bên trong máy bay.
Rất là buồn bởi vì người thân của mình mà được thoát khỏi tù thì đó là một niềm vui, mà mình không được gặp để chia sẻ niềm vui. Chị ấy ra đi thì không được tiễn. Đã không được gặp mà cũng không được tiễn thì rất là buồn!” - Em gái bà Tạ Phong Tần nói.
Tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch hoan nghênh việc trả tự do cho bà Tạ Phong Tần nhưng nói rằng lẽ ra không ai phải bị bỏ tù chỉ vì bày tỏ quan điểm một cách ôn hoà.

Các giới chức Mỹ nói Việt Nam cần cải thiện thành tích nhân quyền nếu muốn phát triển các quan hệ kinh tế, thương mại và quân sự với Mỹ.

Các hãng tin quốc tế: AP, Reuters và AFP, hôm 21/9 đề cập đến vụ phóng thích bà Tạ Phong Tần và dẫn lời phát biểu của một giới chức Đại sứ quán Mỹ, ông Terry White, nói rằng Washington tiếp tục quan tâm tới tất cả những người đang bị giam cầm tại Việt Nam chỉ vì đã thực thi các quyền tự do và nhân quyền căn bản, đồng thời kêu gọi Hà Nội trả tự do vô điều kiện cho tất cả các tù nhân này, và cho phép người dân ở trong nước được bày tỏ chính kiến mà không sợ bị trừng phạt.

Hà Nội vẫn một mực tuyên bố Việt Nam không bỏ tù bất cứ ai vì bày tỏ quan điểm riêng mà chỉ bỏ tù để trừng phạt những người vi phạm pháp luật Việt Nam.

Hoài Hương

(VOA)

Ông Thức: 'Tổ quốc từ chối mới đi tị nạn'

                                           Ông Trần Huỳnh Duy Thức bị kết án 16 năm tù

Người cuối cùng trong danh sách Mỹ đòi trả tự do hiện vẫn còn ngồi tù và để ngỏ khả năng 'tị nạn' nếu buộc phải ra đi, theo gia đình ông.

Doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức nằm trong danh sách bốn người được Hoa Kỳ nêu đích danh và đòi Việt Nam trả tự do tại phiên kiểm định định kỳ phổ quát về nhân quyền hồi đầu năm 2014 tại Geneva.

Hai người trong danh sách, ông Cù Huy Hà Vũ và Điếu cày Nguyễn Văn Hải, đã từ nhà tù sang thẳng Hoa Kỳ, tương tự như trường hợp cuối tuần qua của bà Tạ Phong Tần.

Người thứ tư, luật sư Lê Quốc Quân, cũng đã mãn hạn tù và đã được tự do.

Nói chuyện với BBC hôm 21/9/2015 qua điện thoại từ Sài Gòn, cha của ông Thức, ông Trần Văn Huỳnh, người từng có mặt tại phiên kiểm định nhân quyền năm 2014 ở Geneva, nói:

Thức nói rằng chỉ khi nào mình bị Tổ quốc từ chối thì mới nghĩ đến việc tị nạn.
Ông Trần Văn Huỳnh thuật lại lời con trai

"Chúng tôi cũng mong là trong quan hệ ngày càng gần hơn giữa hai nước Mỹ - Việt Nam thì tình hình sẽ cải thiện và việc những tù nhân lương tâm được trả tự do, luật sư Cù Huy Hà Vũ, nhà báo Điếu Cày Nguyễn Văn Hải và mới nhất là nhà báo Tạ Phong Tần, vừa đến Mỹ cách đây hai ngày, chúng tôi cũng mong rằng việc của Thức cũng sẽ được xem xét và trả tự do.

"Nhưng mà Thức thì cho đến thời điểm chúng tôi gặp hồi 22/8 trong thời gian gặp hàng tháng vừa qua thì Thức nói rằng vẫn giữ kiên định là mong muốn ở lại Việt Nam sau khi được tự do để tiếp tục làm tất cả những gì có thể để xây dựng một tương lai tươi sáng cho đất nước Việt Nam."

"... Thức nói rằng chỉ khi nào mình bị Tổ quốc từ chối thì mới nghĩ đến việc tị nạn."

Ông Huỳnh nói thêm:

"Thức cũng mong rằng về tình hình nhân quyền, với các tin tức vừa đây mà các tù nhân lương tâm như là Cù Huy Hà Vũ, rồi Điếu Cày, Lê Quốc Quân thì trường hợp của Thức cũng được xem xét để giải quyết, trong tinh thần tiến tới kết thúc [Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương] TPP giữa Mỹ và Việt Nam.

"Nhưng mà Thức cho rằng là đối với Thức thì vẫn mong muốn ở lại Việt Nam để sau khi được tự do thì tiếp tục cống hiến cho đất nước với tư cách là công dân có trách nhiệm với đất nước, với quyền con người mà mọi người được mặc định là có, không phải xin và không ai phải cho.

"Đó là quyền phát biểu, đóng góp vào ích lợi chung của cộng đồng dân tộc."

Trước khi bị bắt và đưa ra xét xử với mức án 16 năm tù giam và năm năm quản chế, ông Thức là tổng giám đốc công ty dịch vụ điện thoại internet, OCI.

'Muốn giám đốc thẩm'

Ông Huỳnh cũng nói con trai ông đã có đơn khiếu nại gửi các cơ quan liên quan của Việt Nam về việc đã bị "oan sai" cũng như bị "bức cung, nhục hình" trong giai đoạn bị giam giữ trước khi xử án ở Trại B34 của Bộ Công an tại thành phố Hồ Chí Minh từ ngày 24/5/2009 tới ngày có bản án sơ thẩm hôm 20/1/2010.

                                Ông Trần Văn Huỳnh (phải) hy vọng con ông sớm được tự do

Và con trai ông hy vọng đơn sẽ được xem xét và giải quyết trên cơ sở những thay đổi trong Hiến pháp và pháp luật ở Việt Nam gần đây, theo ông Huỳnh.

"Thức có nói qua thông tin thì biết rằng có hội đồng thẩm phán của Tòa án Nhân dân Tối cao họp kỳ đầu tiên để mở ra giai đoạn mới đối với việc xét xử giám đốc thẩm, tái thẩm và hội đồng này sẽ thực hiện quyền tư pháp độc lập theo Hiến pháp 2013 và Luật Tổ chức tòa án vừa có hiệu lực," ông Huỳnh nói.

"Với thông tin này, chúng tôi cũng mong sự việc của Thức sẽ được xem xét lại trong tinh thần hội đồng thẩm phán của Tòa án Nhân dân Tối cao sẽ thực hiện quyền tư pháp độc lập đó để xem xét tái thẩm, giám đốc thẩm trường hợp của con tôi là Trần Huỳnh Duy Thức."

Mỗi tháng năm phút

Ông Huỳnh nói ngoài chuyện mỗi tháng được gặp gia đình một lần, ông Thức cũng liên hệ qua thư và điện thoại với người thân từ trại giam Xuân Lộc:

"Thức mỗi tháng được gọi điện thoại năm phút về cho gia đình và đồng thời cũng được viết thư gửi về nhà qua hệ thống bưu điện.

Thức đối với gia đình thì rất yêu thương vợ và các con, làm những bài thơ tặng sinh nhật cho vợ, con.
Ông Trần Văn Huỳnh nói về con trai

"Thức để thời giờ rất nhiều để viết thư cho gia đình và đồng thời cũng nói những suy nghĩ, trăn trở của mình, về tình hình đất nước về những diễn biến mà Thức cho đó là chuyển biến tích cực.

"Việt Nam đã tranh thủ được sự ủng hộ quốc tế qua vấn đề Biển Đông."

Ông Huỳnh cũng nói thêm ông Thức cho rằng sự gần gũi hơn với Hoa Kỳ, Nhật Bản và các nước khác hiện nay là "cơ hội ngàn năm có một" để Việt Nam thay đổi.

Khi được hỏi về liên hệ của ông Thức với vợ và hai con gái, ông Huỳnh nói con gái thứ hai của ông Thức đang học ở Việt Nam và hàng tháng vẫn cùng mẹ vào thăm ông Thức trong khi con gái lớn đang học ở San Francisco cũng thăm ông mỗi khi về Việt Nam.

Ông Huỳnh nói thêm: "Thức đối với gia đình thì rất yêu thương vợ và các con, làm những bài thơ tặng sinh nhật cho vợ, con...

"Những tháng gần đây Thức đều viết thư đều đặn, mỗi tháng hai lần gởi về nhà qua hệ thống bưu điện trong đó Thức kể cho gia đình, cho cha là tôi và cho anh chị em của Thức ... Thức đều nói về những suy nghĩ của mình về những diễn biến tích cực đang diễn ra trên đất nước."

(BBC)

Tiếng nói bên ngoài và cuộc đấu tranh bên trong

Các nhà đấu tranh Blogger Điếu Cầy, Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và Blogger Tạ Phong Tần
        Các nhà đấu tranh Blogger Điếu Cầy, Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và Blogger Tạ Phong Tần.RFA

Thêm một tù nhân chính trị tại Việt Nam, cô Tạ Phong Tần, đến Hoa Kỳ do áp lực của chính quyền Mỹ cũng như sự lên tiếng lâu nay về tình hình nhân quyền- dân chủ tại Việt Nam.

Thực tế tiếng nói từ bên ngoài giúp cho phong trào đấu tranh cho quyền con người trong nước đến đâu và vai trò của người dân trong nước thế nào?

Lên tiếng từ bên ngoài

Nhiều người thừa nhận nếu không có sự can thiệp từ phía chính phủ Hoa Kỳ, thì những cựu tù nhân chính trị tại Việt Nam như tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải hay blogger Sự Thật & Công Lý Tạ Phong Tần sẽ không được viên chức ngoại giao của Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội cùng đi theo trên chuyến bay từ Việt Nam sang đến Xứ Cờ Hoa.

Ông Trần Văn Huỳnh, cha của tù nhân chính trị Trần Huỳnh Duy Thức, hiện đang thụ án 16 năm tù tại trại giam ở Xuyên Mộc, Bà Rịa- Vũng Tàu cho biết về sự lên tiếng từ bên ngoài và con ông nằm trong danh sách của những tù nhân chính trị tại Việt Nam được nêu ra:

“ Khi Thức tròn 6 năm ở trong tù, danh sách của Thức được chính thức 36 tổ chức xã hội dân sự, trong đó 20 tổ chức ở nước ngoài và 16 tổ chức trong nước, yêu cầu trả tự do cho Thức.

Thứ hai, trong lần 3 nhà báo thế giới được ông Obama tiếp kiến có Nguyễn Văn Hải- Điếu Cày, danh sách đưa ra có Tạ Phong Tần, Trần Huỳnh Duy Thức, rồi một số người nữa.

Và trong những đối thoại nhân quyền của giới chức Mỹ sang Việt Nam ( cách đây chừng vài tháng- tôi không nhớ rõ), ông Tom Malinowski- trợ lý của ngoại trưởng Kerry, cũng đề nghị đến trường hợp của các tù nhân lương tâm được khuyến nghị trả tự do, trong đó có Thức.”


Vào ngày 21 tháng 9, tham tán Terry White, đại sứ quán Mỹ tại Hà Nội được hãng thông tấn AP trích dẫn phát biểu rằng phía Hoa Kỳ hoan nghênh quyết định của cơ quan chức năng Việt Nam trả tự do cho cô Tạ Phong Tần người quyết định đi Mỹ sau khi ra khỏi tù; tuy nhiên phía Hoa Kỳ vẫn rất quan ngại về trường hợp của những người bị bỏ tù chỉ vì thực thi nhân quyền và các quyền căn bản của họ. Hoa Kỳ kêu gọi chính quyền Việt Nam trả tự do vô điều kiện cho tất cả những tù nhân này và cho phép tất cả những người Việt Nam được quyền bày tỏ chính kiến của họ mà không sợ bị trừng phạt.

Tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch qua phát biểu của ông Phil Robertson, phó giám đốc khu vực Châu Á, cũng lên tiếng kêu gọi chính quyền Hà Nội trả tự do ngay cho những nhà hoạt động khác và nếu họ muốn ở lại trong nước thì phải đáp ứng nguyện vọng của họ; đồng thời ngưng can thiệp vào các hoạt động chính trị và ngưng vi quyền của những người đó. Danh sách những tù nhân chính trị mà Human Rights Watch nêu lên với yêu cầu trả tự do ngay cho họ gồm Trần Huỳnh Duy Thức, Hồ thị Bích Khương, Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương, Linh mục Nguyễn Văn Lý, Trần Vũ Anh Bình, Võ Minh Trí tức nhạc sĩ Việt Khang, Đặng Xuân Diệu, Hồ Đức Hòa, Ngô Hào và nhiều tù nhân chính trị khác nữa.

Ủy ban Bảo Vệ Ký giả từ New York vào ngày 20 tháng 9 cũng ra thông cáo báo chí hoan nghênh việc trả tự do cho blogger Tạ Phong Tần, đồng thời kêu gọi chính quyền Hà Nội trả tự do cho những nhà báo và bloggers khác đang bị cầm tù.

Phiên tòa sơ thẩm xét xử 3 bị cáo phạm tội “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”, theo Điều 88, Bộ luật Hình sự (gồm bị cáo Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải)
Phiên tòa sơ thẩm xét xử 3 bị cáo phạm tội “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”, theo Điều 88, Bộ luật Hình sự (gồm bị cáo Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải) Ngày 24 tháng 9 năm 2012

Tác động

Nhà hoạt động Trần thị Nga, từ Hà Nam cho biết tác động của sự lên tiếng của người Việt ở nước ngoài, các nước khác và các tổ chức quốc tế đối với phong trào đấu tranh cho quyền con người và dân chủ tại Việt Nam:

“Góp sức của người Việt hải ngoại đối với công cuộc đấu tranh cho dân chủ- nhân quyền tại Việt Nam từ vấn đề truyền thông cho đến liên lạc với quốc tế để đưa ra sự thật tình trạng vi phạm nhân quyền do chính phủ Việt Nam đối với người dân Việt Nam… Đây là công sức của người Việt hải ngoại mà tôi hết sức trân quí. Đó là động lực để cho những người trong nước đấu tranh như tôi có niềm tin mình không đấu tranh đơn độc vì mình còn có đồng bào quốc tế, các tổ chức quốc tế nữa.

Thông qua những lần trao đổi với đại sứ quán của các nước, tôi thấy họ cũng rất quan tâm, cũng hổ trợ chúng tôi. Trong ngoại giao với chính quyền Việt Nam họ cũng nêu lên những vi phạm nhân quyền; trong khi Việt Nam là một thành viên của tổ chức nhân quyền thế giới mà vi phạm, chà đạp lên những điều đã ký. Đó là một điều mà chúng tôi thấy rất tốt.”


Thiết yếu của đấu tranh từ trong nước

Theo chị Trần Thị Nga thì dù có những tác động tích cực từ bên ngoài như thế nhưng người dân trong nước phải vượt qua sợ hãi, ý thức được quyền của bản thân để cùng tham gia đòi hỏi:

“Còn công cuộc chính để có hiệu quả, để người dân Việt Nam thực sự được hưởng quyền con người của mình trước hết phụ thuộc vào người dân trong nước dám đứng lên, dám đấu tranh đòi những quyền của mình.

Sự nổ lực giúp đỡ của các tổ chức quốc tế, cũng như của đồng bào người Việt hải ngoại có tác dụng thúc đẩy quyền con người ở Việt Nam, còn nếu người trong nước mà thờ ơ về việc quyền căn bản của mình bị chính quyền chà đạp thì những sự hổ trợ từ bên ngoài sẽ không có tác dụng mạnh mẽ được.”

Một cựu tù nhân chính trị khác và cũng là một nhà hoạt động tích cực hiện nay, luật sư Nguyễn Văn Đài, cũng có ý kiến về việc tự thân nổ lực trong công cuộc đấu tranh để thay đổi hiện trạng Việt Nam hiện nay:

“ Bất kỳ cuộc đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền ở quốc gia nào cũng vậy thôi, khi mình ở thế yếu luôn phải nhờ đến cộng đồng quốc tế. Trong khi đó chính phủ Hoa Kỳ là chính phủ quan tâm nhất đến tình trạng nhân quyền ở các nơi trên thế giới, chúng ta vẫn phải nhờ họ, vận động, kêu gọi họ ủng hộ cho chúng ta; nhưng chúng ta không đặt tất cả niềm tin hay hy vọng ở họ. Chúng ta muốn thay đổi triệt để đất nước của mình phải là chính nổ lực của mỗi người dân, của mỗi nhà hoạt động nhân quyền, mỗi nhà hoạt động xã hội dân sự tại Việt Nam. Chúng ta phải cố gắng giành quyền của mình, cũng như chúng ta xây dựng các tồ chức xã hội dân sự. Điều đó mới thay đổi được đất nước của mình.”

Tình trạng sách nhiễu, hành hung, bắt bớ và bỏ tù những người công khai lên tiếng đấu tranh cho các quyền căn bản của người dân tại Việt Nam cũng như công cuộc dân chủ hóa đất nước được những người trong cuộc cho biết vẫn diễn ra. Bản thân họ sẵn sàng chấp nhận hy sinh, mất mát; tuy nhiên họ luôn kêu gọi sự hỗ trợ thông qua việc lên tiếng từ các quốc gia, các tổ chức quốc tế yêu cầu chính quyền Hà Nội thực thi những điều đã ký kết với thế giới. Ngoài ra những người công khai đấu tranh cũng mong mỏi ngày càng nhiều dân chúng trong nước ý thức được quyền căn bản của con người và cùng lên tiếng đòi hỏi.

Gia Minh

(RFA)

Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2015

Thấy gì ở bên ngoài nhân việc Tạ Phong Tần đi Mỹ

Tù Nhân Lương Tâm Tạ Phong Tần, một chiến sĩ đấu tranh dân chủ bị kết án tù 10 năm đã bất ngờ được chính quyền Việt Nam trả tự do trước thời hạn 5 năm, và được đưa thẳng lên máy bay bay qua Mỹ. Chị hoàn toàn không được hưởng một giây phút tự do nào trên quê hương Việt Nam mà chị đã dấn thân và phải trả giá bằng nhiều năm tù đằng đẵng. Chị cũng không có được phút giây viếng mộ mẹ già, không được đốt cây nhang kính viếng đến người mẹ đã tự thiêu một năm sau ngày chị bị bắt giữ bất công.

Hoàn toàn giống với TS Cù Huy Hà Vũ và Blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải trước đó, cũng bị lực lượng AN áp tải thẳng từ nhà tù tới phi trường để bay sang Mỹ. Thậm chí anh Điếu Cày vẫn không kịp thay đôi dép nhựa…

Đó là sự đổi chác, hay là sự biến tấu của những cuộc “đầy ải” biệt xứ thì chúng ta không biết, mà chỉ biết chắc rằng, đã có một thoả thuận ngầm nào đó giữa chính quyền Việt Nam và chính quyền Mỹ. Và những màn “xuất ngoại” vừa vội vàng vừa lỗi thời và không giống ai của những tù nhân lương tâm nổi tiếng đó chỉ là thực hiện thoả thuận bí mật trên mà thôi. 

Có lẽ chính quyền Mỹ, qua sự đấu tranh của đồng bào hải ngoại, của các tổ chức quốc tế và qua truyền thống nhân đạo của mình (như vụ HO chẳng hạn) đã lại đưa bàn tay nhân ái ra để giúp cho những người tù nhân lương tâm đang bị đày ải bất công trong các nhà tù CS. Tất nhiên là người Mỹ cũng đấu tranh để đòi “tự do vô điều kiện” cho các TNLT nhưng có lẽ họ đã làm hết sức có thể và kết quả chỉ là thế. Và nếu có điều gì để nói thì chúng ta chỉ nên nói lời cám ơn chân thành.

Và giờ đây người phụ nữ can đảm Tạ Phong Tần của chúng ta đã đến với nước Mỹ của tự do, của đồng bào ruột thịt chung đường với cô giống như cá về với nước, như con cháu về với gia đình…

Nhưng, chúng ta hãy trở về với thực tế. Thế giới tự do hoá ra lại không hẳn là nơi hoạt động đắc địa cho các chiến sĩ đấu tranh cho tự do. Những con người tốt nhất của phong trào đấu tranh trong nước (họ xứng đáng được gọi như thế bởi sự dấn thân, sự trả giá cho những lý tưởng của mình) thì khi qua nước ngoài thì dường như đều bị "ngợp" bởi sự công kích bất công, sự bới lông tìm vết, sự thù nghịch vô lý của một số thành phần, mà buồn thay lại là những người cùng chung chiến tuyến. Những người nổi tiếng như nhà báo Bùi Tín, nhà văn Vũ Thư Hiên trước đây, và Ts Cù Huy Hà Vũ, Blogger Điếu Cày vừa qua, người nhiều người ít nhưng đều là những người mà ở trong nước chúng tôi rất trân trọng, yêu mến nhưng họ đều vất vả, khổ sở khi phải đối phó, chống đỡ, thanh minh trước bao nhiêu búa rìu khi xuất ngoại…

Vẫn biết rằng quyền cá nhân phản biện là quyền dân chủ đương nhiên ở đất nước dân chủ, vẫn biết rằng số người công kích họ không phải là nhiều trong cộng đồng hải ngoại vốn công bằng, nhân hậu nhưng đó là những thành phần mạnh miệng, nhân danh đủ thứ và mạt sát đủ thứ khiến cho những chiến sĩ ấy của chúng tôi tổn thương, hoặc lạc lõng và ít nhiều đều giảm sức đấu tranh.

Tất cả hầu như đều bị chụp cho cái mũ ngớ ngẩn là CS, hay CS sang nằm vùng. Và không biết có phải ngẫu nhiên không khi hầu như tất cả họ đều là người xuất thân từ miền Bắc, hay ít nhiều dính líu đến chế độ CS. Chế độ mà họ đã và đang đấu tranh đến cùng. Đó là những người trí thức có tài, có tâm và có cả dũng nữa để dấn thân, và việc phải ra nước ngoài là việc chẳng đặng đừng. Nói một cách thật lòng thì đa phần những người dấn thân ở trong nước đều chấp nhận trả giá cho việc dấn thân, chứ không mấy ai hoan hỉ với việc “đi Mỹ” này.

Vậy mà giờ này vẫn có những cái tên, những con người “đồng chí hướng” với họ vẫn ra rả công kích bất công và vô lý , vẫn không ngừng bới lông tìm vết, không ngừng đòi hỏi để cuối cùng thì những người đó giống như những kẻ ngồi nhà bắc nồi để chờ ninh xương cọp làm cao hổ cốt, và lại lên tiếng mạt sát những người đã và đang ở trong hang cọp để bắt cọp.

Tất cả những điều đó không hạ gục được ai nhưng nó không chỉ buồn lòng những người ra đi, mà cả những người ở lại.

Mong rằng những điều không đáng có đó không đến với nữ nhi can đảm Tạ Phong Tần của chúng ta...


Mai Tú Ân
Tác giả gửi tới VA News từ Sài Gòn, Việt Nam

Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm của tác giả.

(VA News)

Thái Lan học cách trấn áp của các chế độ độc tài

media
Một sinh viên đối lập gắn lá phiếu tượng trưng lên một bức tượng để phản đối dự thảo Hiến pháp của chính quyền quân sự, 05/09/2015. REUTERS/Jorge Silva

Từ mời uống cà-phê đến bịt mắt thẩm vấn là biện pháp đã được tập đoàn quân sự Thái Lan thi hành hằng trăm lần kể từ 15 tháng nay để trấn áp những tiếng nói chỉ trích. « Học tập cải tạo » nói theo thuật ngữ của quân đội Thái không phải là sáng tác mới của tập đoàn tướng lãnh Thái Lan nhưng cho thấy họ bám quyền một cách tuyệt vọng, theo nhận định của giới phân tích.

Theo AFP, từ khi phe quân nhân lật đổ chính quyền dân sự của Thủ tướng Yingluck Shinawatra, hàng trăm công dân Thái, trí thức, giáo sư đại học, nhà báo, cựu dân biểu đã bị « mời » đi « điều chỉnh thái độ ». Thời gian « học tập » có thể dài từ hai ngày đến một tuần.

Theo thuật ngữ của tập đoàn quân sự, cầm quyền từ tháng 5/2014, đây những đề nghị « mời trao đổi ý kiến » với nhà nước. Tuy vậy, trước khi được về nhà, « khách mời » phải ký vào một tờ cam kết từ nay không được « vi phạm ». Cho đến gần đây, nhiều « học viên cải tạo » kể lại, trong thời gian bị giam, họ được các quân nhân trách nhiệm thẩm tra, đối xử lịch sự.

Tuy nhiên, nhà xã luận cột trụ của nhật báo The Nation, Pravit Rojanaphruk, một trong những nhà báo hiếm hoi còn can đảm chỉ trích chính quyền quân sự, cho biết những hình thức dàn dựng, đóng kịch lễ phép trên đây đã biến mất.

Cuối tuần trước, Pravit Rojanaphruk được mời đi « cải tạo », lần thứ hai, trong hai ngày hai đêm, từ Chủ nhật cho đến thứ Ba. Ông thuật lại với AFP : tuy không phải là tra tấn, nhưng hai ngày đó là hai ngày kinh khiếp nhất trong đời, bị bịt mắt, bị thẩm tra như lấy khẩu cung trong một nhà tù bí mật của quân đội, nóng như thiêu đốt, cách Bangkok một giờ rưỡi xe hơi. Tội của nhà báo là « bình luận trên các trang mạng xã hội ».

Pravit Rojanaphruk cùng với hàng trăm nhà đối lập, trí thức, chính khách hàng đầu của Thái Lan, kể cả Thủ tướng bị đảo chính, đã bị giam giữ nhiều ngày vào tháng 5/2014. Tuần này, hai cựu dân biểu đã bị triệu tập. Một trong hai người là cựu Bộ trưởng Năng lượng Pichai Narithaphan, được mời lần thứ 7.

Sau khi được thả hôm thứ Ba, cựu Bộ trưởng Pichai Narithaphan đưa thông điệp lên Facebook, giải thích không trả lời phỏng vấn nữa. Về phần nhà báo Pravit Rojanaphruk, bị đe dọa truy tố ra tòa nếu tiếp tục công kích chế độ, ông đã xin ngưng cộng tác với The Nation.

Theo phát ngôn viên của tập đoàn quân sự, đại tá Winthai Suvaree, ba nhân vật vừa kể « bị câu lưu vì cung cấp thông tin không phù hợp với đường lối phát huy hòa bình và trị an của chính quyền ».

Tổ chức phi chính phủ bảo vệ luật pháp iLaw thống kê 782 công dân Thái đã bị « cải tạo » hay « điều chỉnh thái độ », nhiều người bị chiếu cố nhiều lần. Một thành viên của iLaw xin giấu tên nhận định là trong thời gian gần đây chính quyền quân sự đã gia tăng sức ép. Ngày hôm qua 18/09, tướng Chan-O-Cha còn lên giọng bắt đi cải tạo bất cứ người nào dám chỉ trích ông.

Giáo sư Puathong Pawakapan giải thích với AFP : các biện pháp nghiêm khắc này nhằm khuyến cáo công luận là chính quyền quân sự không còn dung thứ bất cứ một tiếng nói phản biện nào. Người nữ chuyên gia chính trị của Đại học Chulalongkorn cũng đã nhận được giấy mời.

Theo nhà nghiên cứu Paul Chambers của Viện Đông Nam Á Sự vụ tại Chiang Mai, cái mới ở Thái Lan là chính quyền quân sự thay đổi chiến thuật theo hướng tăng gia khủng bố tinh thần. Trong chiều hướng này, tòa án Thái Lan trong những ngày gần đây đã kết án nặng nề kỷ lục đối với những trường hợp gọi là « phạm thượng » hoặc một nhóm sinh viên bị kết tội « phản nghịch » vì tham gia biểu tình chống đảo chính.

Có lẽ đây là lần đầu tiên người dân Thái lan nếm mùi « mời uống cà-phê, học tập cải tạo » từ nhiều ngày đến nhiều năm đang được sử dụng ở Trung Quốc, Việt Nam hay ở Liên Xô trước khi bị sụp đổ. Thật ra, biện pháp trấn áp tinh thần này đã được mọi chế độ độc tài từ cộng sản đến quân phiệt, từ Âu sang Á, từ châu Mỹ la-tinh đến Trung Đông áp dụng để bám quyền.

Câu hỏi đặt ra là phải chăng vì sợ dân mà một chính quyền phải dùng biện pháp hù dọa dân chúng ?

Theo chuyên gia Paul Chambers, đây là dấu hiệu cho thấy chế độ quân sự đang cố bám trụ một cách tuyệt vọng và điều này không phải là điềm tốt cho tương lai nhân quyền tại Thái Lan.

Tú Anh

(RFI)

'Chị tôi sẽ vẫn đấu tranh sau khi ra tù'

Bà Tạ Phong Tần bị kết án 10 năm tù vào năm 2012 với tội danh 'tuyền truyền chống nhà nước' sau khi bị bắt vào tháng 9/2011.

Em gái một nhà hoạt động và tù nhân chính trị của Việt Nam, bà Tạ Phong Tần, người bị kết án mười năm tù vì tội 'tuyên truyền chống nhà nước' Việt Nam nói bà Tần sẽ tiếp tục 'đấu tranh' dù đã ra 'khỏi tù', 'ra nước ngoài'.

Trao đổi với BBC hôm 19/9/2015 từ Sài Gòn, bà Tạ Minh Tú, em ruột bà Tần nói gia đình đã biết tin về việc bà Tạ Phong Tần 'được đại diện Đại sứ quán Mỹ' tại Việt Nam 'tiếp xúc và đề nghị' sang Hoa Kỳ.

Bà Tú nói bà Tạ Phong Tần, người đang đau nặng vì một khối u đang phát triển, đã đồng ý theo phương án mà phía Mỹ đề nghị, tuy nhiên bà không khẳng định tin nói bà Tần đã được thả ra khỏi nhà tù ở tỉnh Thanh Hóa và đã đang trên đường tới Mỹ vào cuối tuần này.

Bà Tú chỉ nói bà Tạ Phong Tần trong lần gia đình thăm gặp gần nhất vẫn tỏ ra 'mạnh mẽ' về mặt ý chí và tinh thần, mặc dù sau những lần tuyệt thực và bị đau do khối u, sức khỏe có bị ảnh hưởng.

Tin đó tôi chưa có biết chắc mấy đâu, tại vì mới nhận được tin là người bạn ở trên Facebook đưa tin nói chị Tần hiện tại đã lên máy bay, trên đường đi sang Mỹ, chứ tôi cũng chưa có hay tin gì hết. Tôi cũng chưa nghe Sứ quán Hoa Kỳ người ta gọi, nói gì hết
Bà Tạ Minh Tú

Trước đó, có tin Bộ công an Việt Nam được cho là đã 'đề nghi bà Tần' ra nước ngoài.

Về phía Hoa Kỳ, ngoại trưởng John Kerry cũng đã nhắc lại lời kêu gọi của phía Mỹ đề nghị nhà cầm quyền Việt Nam thả tự do cho bà Tạ Phong Tần.

Ngoại trưởng Mỹ trước đó cũng đã trao tặng nữ tù nhân chính trị này danh hiệu "Phụ nữ can đảm của Thế giới", một giải thưởng đã bị chính quyền Việt Nam chỉ trích và bác bỏ và cho rằng việc tôn vinh này 'sai trái'.

Đã được qua Mỹ?

Hôm thứ Bảy, bà Tạ Minh Tú bình luận với BBC về tin chị gái của bà 'được đưa qua Mỹ'.

Bà nói: "Tin đó tôi chưa có biết chắc mấy đâu.

Ngoại trưởng Mỹ không chỉ yêu cầu Việt Nam thả tự do cho bà Tạ Phong Tần mà còn trao giải thưởng 'Phụ nữ can đảm của Thế giới' cho bà.

"Tại vì mới nhận được tin là người bạn ở trên Facebook đưa tin nói chị Tần hiện tại đã lên máy bay, trên đường đi sang Mỹ.

"Tôi cũng chưa có hay tin gì hết.

"Tôi cũng chưa nghe Sứ quán Hoa Kỳ người ta gọi, nói gì hết."

Khi được hỏi liệu gia đình có liên lạc với cả phía Đại sứ quán Mỹ hoặc chính quyền Việt Nam, hay nơi giam giữ bà Tần, để hỏi về tin nói chết, bà Tạ Minh Tú nói:

"Dạ chưa, với lại nơi giam giữ chị Tần muốn gọi điện, gọi cũng không được.

"Bởi vì ở đó không có người trực báo."

Chị vẫn đấu tranh, chị nói là chị vẫn đấu tranh cho đến khi, đến ngày chị quay về, chứ không phải chị qua bên ấy để ở, để định cư, chị sẽ vẫn đấu tranh tiếp tục đến ngày quay về
Bà Tạ Minh Tú

Tuy nhiên, em gái của nhà hoạt động chia sẻ với BBC về tình trạng của bà Tạ Phong Tần qua lần gia đình tiếp xúc gần nhất ở trại giam.

'Đấu tranh như xưa'

Bà Tạ Minh Tú nói tiếp về 'sức khỏe' và 'tâm tư' của chị gái bà:

"Vừa đây, ngày 13-14/9 mới vừa thăm, cách đây chừng môt tuần, tình trạng cũng như tình trạng bệnh của chị tạm ổn định, còn tinh thần chị ấy vẫn mạnh mẽ như ngày nào, không có gì thay đổi.

"Từ lúc vô thăm tháng vừa rồi, sức khỏe của chị ấy và bệnh tình tạm ổn định rồi, khối u cũng đau, nhưng nhờ có thuốc giảm bớt đau, còn bệnh tình mỗi tháng, tôi có gửi thuốc vô và chị có uống, tạm thời ổn lại, nó không phảt triển.

Blogger Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải (trái), người cùng bị kết án trong một vụ án với bà Tạ Phong Tần, đã được đưa thẳng sang Mỹ ngay sau khi rời nhà tù.

"Bệnh tình vẫn còn, chứ không phải đã hết, nó tạm thời ổn lại, chứ nó không phát ra. Còn về tinh thần, chị vẫn mạnh mẽ, không có gì thay đổi, không có suy sụp về tinh thần đâu, vẫn mạnh mẽ.

"Chị cũng có nói gửi lời thăm các anh chị bên ngoài, nói với anh chị bên ngoài là yên tâm đi, dù sau này chị có ra ngoài, thì chị cũng không bao giờ thay đổi, chị vẫn như xưa, chị có nhắn lại là cám ơn tất cả mọi người, các anh chị đã ủng hộ, đồng hành trong chuyến đi thăm nuôi chị Tần."

Giải thích thêm về lập trường 'không thay đổi' và 'vẫn như xưa' của chị gái mình, bà Tạ Minh Tú nói:

"Là chị vẫn đấu tranh, chị nói là chị vẫn đấu tranh cho đến khi, đến ngày chị quay về, chứ không phải chị qua bên ấy để ở, để định cư, chị sẽ vẫn đấu tranh tiếp tục đến ngày quay về."

'Hoa Kỳ đề nghị'

Em gái nữ tù nhân chính trị cho hay bà Tần đã biết về đề nghị của phía Hoa Kỳ đưa bà sang Mỹ.

Ngày tôi đi thăm, chị có nói với tôi là có (người của) Đại sứ quán Hoa Kỳ vào phòng giam của chị, yêu cầu chị định cư ở Mỹ. Chị đã đồng ý phương án đó
Bà Tạ Minh Tú

Bà Tạ Minh Tú nói tiếp: "Chị cũng có biết.

"Cái ngày tôi đi thăm, chị có nói với tôi là có (người của) Đại sứ quán Hoa Kỳ vào phòng giam của chị, yêu cầu chị định cư ở Mỹ.

"Chị đã đồng ý phương án đó, tại vì nếu chị không đồng ý thì theo tôi suy nghĩ, là nếu chị không đồng ý thì sẽ không có cơ hội đi ra ngoài Việt Nam này đâu.

"Bởi vì chị là cái dạng là 'cái gai trong mắt' của nhà cầm quyền Việt Nam này.

"Cho nên giờ chị muốn ra ở chung trong đất nước Việt Nam này là một điều rất khó khăn.

"Chỉ có một con đường là Mỹ yêu cầu định cư, chỉ có một con đường này để đi thôi. Nhưng mà ra ngoài, chị sẽ vẫn tiếp tục đấu tranh nữa.

"Còn nhà cầm quyền Việt Nam mà thả chị Tần tại đất nước Việt Nam này, chuyện đó sẽ không bao giờ có,

"Vì chị ấy là cái 'gai trong mắt' nhà cầm quyền Việt Nam," bà Tạ Minh Tú nói với BBC.

(BBC)

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2015

Nguyễn Tiến Trung - Nhu cầu dân chủ, pháp quyền tại VN

Tác giả cho rằng đảng cộng sản VN đang đối diện nhiều áp lực buộc phải thay đổi, trong đó có nhu cầu của xã hội về dân chủ và pháp quyền.

Càng gần đến đại hội XII của đảng cộng sản, càng có nhiều quan chức và trí thức trong đảng cộng sản lên tiếng về các vấn đề quốc gia. Đó là các vấn đề gì?

Phải chăng, trước hết đó là vấn đề nhân dân chưa làm chủ?

Mới đây, ngày 12/9, nhân dịp trả lời báo chí trước chuyến thăm Nhật Bản, Tổng bí thư đảng cộng sản Nguyễn Phú Trọng đã phát biểu về vấn đề thể chế một đảng tại Việt Nam như sau:

Tại sao các lãnh đạo cộng sản mỗi khi gặp các tướng lãnh quân đội, công an đều căn dặn “không để bị động, bất ngờ trong mọi tình huống”? Hỏi cũng chính là trả lời
Th.S Nguyễn Tiến Trung

"Tôi cho rằng bản chất cốt lõi nhất của dân chủ là bảo đảm để quyền lực thực sự thuộc về nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân; thể chế chính trị nào đáp ứng được yêu cầu, nguyện vọng, lợi ích chính đáng của đại đa số nhân dân, của dân tộc thì thể chế đó sẽ có sức sống lâu dài, mãnh liệt, không phụ thuộc vào việc có một đảng hay đa đảng. “

Nếu thật sự ông Trọng tin rằng chế độ một đảng đáp ứng được nguyện vọng của nhân dân và có “sức sống lâu dài” thì tại sao chính ông và các lãnh đạo khác của đảng cộng sản luôn lo sợ bị “diễn biến hòa bình, bạo loạn lật đổ”, thậm chí bây giờ còn đề cao nỗi sợ “tự diễn biến”?

Tại sao các lãnh đạo cộng sản mỗi khi gặp các tướng lãnh quân đội, công an đều căn dặn “không để bị động, bất ngờ trong mọi tình huống”?

Hỏi cũng chính là trả lời, vì chế độ cộng sản chuyên chính, như ở Đông Âu và Liên Xô trước đây, có thể sụp đổ bất kỳ lúc nào.

Nguyên nhân sự sụp đổ tất yếu của chế độ một đảng nằm trong chính lời nói của ông Trọng, đó là chế độ một đảng không thể “bảo đảm để quyền lực thực sự thuộc về nhân dân”, vì quyền làm chủ quan trọng nhất của nhân dân chính là lãnh đạo phải do dân bầu ra qua bầu cử tự do và công bằng, có nhiệm kỳ.

Trong chế độ một đảng thì quyền lực thực sự thuộc về lãnh đạo của đảng chuyên chính cầm quyền. Dân không có sự lựa chọn nào khác để bầu ngoài đảng cộng sản.

Chính một cựu lãnh đạo cao cấp của đảng cộng sản, nguyên chủ tịch quốc hội Nguyễn Văn An cũng công nhận chế độ hiện tại là chế độ “đảng chủ” chứ không phải dân chủ.

Pháp luật chưa chuẩn

Ông Nguyễn Sinh Hùng (giữa) thăm Trụ sở Thị trường Chứng khoán New York Mỹ, hôm 01/9/2015.

Cũng tại phiên thảo luận về Bộ luật hình sự sửa đổi ngày 14/9, Chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đã yêu cầu phải làm rõ các hành vi như thế nào là chống phá nhà nước:

“Tôi nói thật là ta phát biểu nhiều khi cũng vi phạm, bắt cũng được đấy.

"Nói như vậy để thấy là không thể để một cái tội chống nhà nước quy định chung chung như vậy, muốn bắt ai thì bắt, đâu có được”.

Bản thân ông Hùng cũng là một ví dụ điển hình cho nhận định của ông.

Câu nói của ông đã thẳng thắn phơi bày nền “pháp quyền xã hội chủ nghĩa” thật ra chỉ là chế độ đảng trị. Ý chí của lãnh đạo đảng cộng sản là luật.

Khi nhà cầm quyền “muốn bắt ai thì bắt” thì các thiết chế bảo vệ công lý và quyền con người như tòa án, viện kiểm sát chỉ là bình phong cho quyền lực độc đoán.

Vậy thì có thể kết luận ông Hùng đã “nói xấu chế độ” chưa và có thể bắt ông được chưa?

Tôi nói thật là ta phát biểu nhiều khi cũng vi phạm, bắt cũng được đấy. Nói như vậy để thấy là không thể để một cái tội chống nhà nước quy định chung chung như vậy, muốn bắt ai thì bắt, đâu có được
Chủ tịch Quốc hội VN Nguyễn Sinh Hùng

Câu nói của ông Hùng gợi nhớ lại câu nói nổi tiếng của cựu chánh án tòa án nhân dân tối cao Trịnh Hồng Dương: “Luật dân sự xử sao cũng được”.

Rõ ràng rằng, qua nhận định của chính các lãnh đạo cộng sản, luật pháp ở chế độ một đảng, từ dân sự tới hình sự, hết sức tùy tiện và bất công.

Đó là trở ngại lớn nhất cho sự phát triển của đất nước vì dân sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật chứ không ai sống và làm việc theo chỉ thị, nghị quyết của một đảng.

Năng lực quá thấp

Một chế độ mà nhân dân không làm chủ, pháp luật không chuẩn mực thì sự lụn bại của quốc gia là tất yếu.

Tại Diễn đàn kinh tế mùa thu tổ chức ngày 27/8/2015, Phó Giáo sư, Tiến sỹ Trần Đình Thiên nhận xét thẳng thắn:

"Việt Nam đang tụt hậu ngày càng xa so với các nước trong khu vực, với tốc độ tụt hậu khoảng cách ngày càng xa. Đẳng cấp phát triển của Việt Nam đang rất thấp."

Các chuyên gia và quan chức Nhà nước tại Diễn đàn đều thống nhất:

"Nhà nước phình to, ôm đồm, trùng lắp, thiếu giải trình... đang trở thành lực cản cho thị trường phát triển."

Thủ tướng VN Nguyễn Tấn Dũng trong một phiên họp khối Asean (Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á).

Bản thân Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng công nhận:

"Chúng ta giờ đang đứng chót ở ASEAN-6, có cái còn thấp hơn Lào, Campuchia, Myanmar thì làm sao đất nước mình, dân tộc mình chấp nhận được”.

Đơn cử một vấn đề cụ thể, một đảng cầm quyền mà sau 40 năm thống nhất, đến giờ phút này vẫn không biết làm sao để tổ chức thi đại học cho tốt, làm sách giáo khoa cho đàng hoàng, thì chắc chắn đảng đó không thể đưa đất nước tiến lên công nghiệp hóa, hiện đại hóa.

Sức ép thay đổi

Cũng tại Diễn đàn kinh tế mùa thu 2015, Phó chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế của Quốc hội Nguyễn Đức Kiên cho biết:

“Chúng ta không còn cửa nào phát triển, nếu không mở ra bên ngoài. Sức mua của thị trường nội địa quá thấp… Tình thế hiện nay chỉ có hai lựa chọn, một là mở cửa, hai là chết.”

Như thế, nhà cầm quyền không hề có tầm nhìn xa trông rộng để đưa đất nước đi tắt đón đầu như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore, mà rất bị động, phải đợi đến lúc gần “chết” mới chịu thay đổi.

Chúng ta không còn cửa nào phát triển, nếu không mở ra bên ngoài. Sức mua của thị trường nội địa quá thấp… Tình thế hiện nay chỉ có hai lựa chọn, một là mở cửa, hai là chết
Nguyễn Đức Kiên, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Quốc hội VN

Nếu thật sự các lãnh đạo cộng sản tin rằng họ đáp ứng được nguyện vọng của nhân dân như lời ông Nguyễn Phú Trọng, thì họ đã dám ra tranh cử bình đẳng và nắm quyền một cách chính danh như đảng Dân Chủ Tự Do của Nhật Bản, hoặc đảng Nhân Dân Hành Động của Singapore, cả hai đảng trên đều nắm quyền liên tục rất lâu qua các cuộc bầu cử đa đảng, có nhiệm kỳ.

Mới đây, ông Bộ trưởng bộ kế hoạch - đầu tư Bùi Quang Vinh của Việt Nam, khi trả lời đài BBC ngày 11/9/2015, đã nói rõ giải pháp cho Việt Nam là dân phải có quyền bầu ra lãnh đạo, đồng thời phải sửa đổi luật pháp để trở nên minh bạch, nghĩa là cần phải cải tổ thể chế để đạt được mục tiêu nền tảng “nhân dân làm chủ, pháp luật chuẩn mực”.

Còn GS Trần Ngọc Thêm, thành viên Hội đồng lý luận trung ương Đảng CSVN, cũng phát biểu trên VietnamNet ngày 9/9/2015 là “cần xây dựng một cách triệt để hai giá trị Dân chủ (nhân dân làm chủ) và Pháp quyền (pháp luật chuẩn mực)”.

Như vậy, từ quan chức tới trí thức trong đảng cộng sản đều hiểu rõ nhu cầu bức bách của xã hội là nhân dân phải làm chủ, pháp luật phải chuẩn mực.

Phải đối thoại với dân

Lâu nay, đảng cộng sản rất hay tổ chức các cuộc hội thảo về lý luận với các chính đảng ở các quốc gia khác. Đồng thời, đảng cộng sản cũng tổ chức đối thoại nhân quyền với chính quyền các quốc gia khác như Mỹ, Úc… Thậm chí, sau khi ông Nguyễn Phú Trọng đi Mỹ về, quan chức trong đảng còn phấn khởi vì Mỹ đã công nhận thể chế chính trị của Việt Nam.

Đảng Cộng sản VN đã 'đối thoại' được với 'cựu thù', liệu đảng có thể đối thoại với dân, tác giả đặt vấn đề.

Trong khi đó, nhân dân Việt Nam chưa bao giờ công nhận tính chính danh của đảng cộng sản cầm quyền qua bầu cử, cũng chưa bao giờ phúc quyết hiến pháp để trao độc quyền chính trị cho đảng cộng sản.

Mâu thuẫn hay khác biệt về nhân quyền, lý luận là giữa người dân trong nước với đảng cộng sản, không phải là mâu thuẫn, khác biệt giữa đảng cộng sản với các đảng khác hay các quốc gia khác.

Điều cần thiết là đảng cộng sản phải tổ chức đối thoại một cách sòng phẳng với người dân, với các nhân sỹ trí thức độc lập, với các tổ chức dân chủ để cùng nhau xây dựng đất nước trên cơ sở “nhân dân làm chủ, pháp luật chuẩn mực”, bắt đầu từ bản hiến pháp của toàn dân.

Mục tiêu công cuộc phối hợp cải tổ là để xây dựng nền tảng cho VN cất cánh chứ không phải cho một phe đảng nào nắm đặc quyền đặc lợi. Do đó, chủ động tham gia công cuộc hiện thực hóa “nhân dân làm chủ, pháp luật chuẩn mực” là nghĩa vụ của mọi công dân
Th.S Nguyễn Tiến Trung

Đảng cộng sản còn bắt tay với cựu thù Mỹ được thì không có lý do gì để người trong một nước lại không bắt tay được với nhau. Chúng ta chấp nhận “đa nguyên” nhưng phải “hợp tác” với nhau để cùng nhau xây dựng đất nước. “Đa nguyên hợp tác” chứ không phải “đa nguyên chống đối” hay “đa nguyên chống phá”.

Và đoàn kết quốc gia nghĩa là toàn dân cùng nhau tuân thủ pháp luật chuẩn mực của quốc gia đó chứ không phải hô hào đoàn kết chung chung, bắt dân phải chấp hành nghị quyết của đảng cộng sản như hiện nay.

Những vấn đề nhức nhối khác của Việt Nam trong giáo dục, y tế, môi trường, giao thông,… chỉ có thể bắt đầu giải quyết khi xã hội đã có nền tảng vững chãi là “nhân dân làm chủ, pháp luật chuẩn mực”.

Xã hội có nhu cầu cải tổ thể chế chính trị rất rõ ràng nhưng phải có áp lực mới có thể thay đổi. Các lực lượng dân chủ tiến bộ trong cũng như ngoài đảng cộng sản cần phối hợp với nhau để cải tổ đất nước.

Mục tiêu của công cuộc phối hợp cải tổ này là để xây dựng được nền tảng cho Việt Nam cất cánh chứ không phải cho một phe đảng nào nắm đặc quyền đặc lợi.

Do đó, chủ động tham gia vào công cuộc hiện thực hóa “nhân dân làm chủ, pháp luật chuẩn mực” là nghĩa vụ của mọi công dân.

Th.S Nguyễn Tiến Trung
Gửi cho BBC từ Sài Gòn

Bài viết thể hiện văn phong và phản ánh quan điểm riêng của tác giả, một nhà vận động dân chủ hóa ở Việt Nam, đang sinh sống tại Sài Gòn.