Hiển thị các bài đăng có nhãn Chống Diễn biến Hòa bình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chống Diễn biến Hòa bình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 23 tháng 9, 2015

Cái nhìn về quân đội nhân dân Việt Nam và đâu là lợi ích quốc gia?

“…Một chế độ tay sai, tham nhũng, cai trị không thể nào làm cho dân giàu và nước mạnh mà nó chỉ làm cho dân tộc bạc nhược, ngu dốt, sống trong sợ hãi vì họng súng của chế độ để dễ dàng cai trị…”

Quân đội nhân dân Việt Nam được thế giới biết đến nhờ chiến thắng chiến dịch Điện Biên Phủ (1953-1954), một chiến thắng được ban tuyên giáo cộng sản tuyên truyền là "chấn động địa cầu". Kẻ chiến thắng có quyền kiêu ngạo, kẻ thua trận có quyền viện lí do thất bại và giới phân tích có quyền so sánh và đánh giá.

Riêng tôi nghĩ cuộc chiến đó là trận thí mạng binh sĩ Việt Minh: hơn 2.300 lính Pháp (đồng minh) thiệt mạng, hơn 8.000 lính Việt Minh (China?) thiệt mạng và hơn 15.000 lính bị thương (chưa tính hậu cần). Con số khá ấn tượng nói lên tài điều binh của tướng Võ Nguyên Giáp, ông là một vị tướng sử dụng "hao binh sĩ" nhất mọi thời đại trong khi có được lợi thế về mặt địa hình (trên cao). Và quân đội nhân dân Việt Nam có quyền tự hào hơn khi thống nhất được "vị trí địa lý đất nước ".

Nếu nói quân đội nhân dân Việt Nam sinh ra để tấn công đánh bại kẻ thù, nổi bật với lối đánh "du kích" thì ngày nay quân đội nhân dân Việt Nam chỉ là một lực lượng mang tính "phòng thủ?". Sự thay đổi kinh tế trong công cuộc " công nghiệp hóa hiện đại hóa đất nước" cũng là sự thay đổi lực lượng võ trang quân đội nhân dân Việt Nam, năm 2000 là dấu ấn cho sự thay đổi đó.

quandoinhandan_vietnam_hinh_linhtauTrải qua 15 năm phát triển kinh tế, quân đội nhân dân Việt Nam đã có cơ hội mua sắm các trang thiết bị quân sự tiên tiến, mặc dù số lượng không đáng kể do tác động tiêu cực từ chế độ tham nhũng hay một chế độ không muốn phát triển quân đội để thích ứng "diễn biến hòa bình" đang căng thẳng trong khu vực?

Sức mạnh lục quân của quân đội Việt Nam hiện nay không có sự thay đổi gì mấy sau năm 1975, lối đào tạo binh sĩ, sĩ quan và trang bị vũ khí vẫn mang tính chất lạc hậu. Lục quân Việt Nam chỉ nâng cấp, tân trang một số xe bọc thép, xe tăng cũ "T-55,62" thời Liên Xô và mua lại xe tăng T-72 cũ của Ba Lan và các loại súng trường tầm ngắn. Kinh nghiệm tác chiến với chiến tranh "lục địa" hiện đại rất non nớt và lối đánh du kích đã lỗi thời. Các tướng lãnh thế hệ thứ 2.5, 2 đã không còn tố chất của một vị tướng, họ đã tha hóa đạo đức, chia bè phái và đã không còn đứng về phía nhân dân như đúng tên gọi của mình.

Chính sách hiện đại hóa quân đội phải hiểu rằng là hiện đại hóa "hải quân" thì đúng hơn, danh sách mua sắm các trang thiết bị hầu như cho lực lượng hải quân: 6 tàu ngầm Kilo (2009-2016), tàu hộ vệ Type Gepard-3.9, tàu hộ vệ lớp Sigma, tàu tên lửa lớp Molniya. Hệ thống phòng thủ (lục quân mang tính phòng thủ bờ biển): Tên lửa chống hạm bờ biển Bastion-P, tên lửa chống hạm bờ biển Yakhont, hệ thống tên lửa phòng không S300 PMU-1. Không quân: Sukhoi-27, Sukhoi-30MKV…

Những trang thiết bị mà Việt Nam mua sắm được là một điều đáng để quân đội nhân dân Việt Nam tự hào. Nhưng một điều thất vọng và khó hiểu ở đây là về số lượng quá ít, không thể thiết lập thành một chiến lược tác chiến tấn công toàn diện trên lục địa (mất quá nhiều thời gian để điều binh từ các quân khu) và thành một hạm đội hải quân để ứng phó với kẻ thù, nó chỉ mang tính "phòng thủ yếu ớt và rời rạc". Một điều đáng chú ý hơn nữa về độ tin tưởng vũ khí Nga chế tạo chưa được thử nghiệm thực tiễn trên chiến trường hiện đại. Câu hỏi đặt ra là quân đội nhân Việt Nam nhận định ai là kẻ thù của mình?

Nhân dân Việt Nam cho rằng Trung Quốc là kẻ thù của Việt Nam, nhưng thực tế việc mua sắm các trang thiết bị võ trang mục đích phòng thủ cho thấy chính quyền cộng sản Việt Nam không xem Trung Quốc là kẻ thù. Tôi nhớ lại câu nói của phó thủ tướng Vũ Đức Đam "Hoàng Sa đời chúng ta chưa đòi được thì đời con cháu chúng ta nhất định đòi cho bằng được" câu nói đó càng khẳng định Trung Quốc hiện nay không thể là kẻ thù của Việt Nam, bởi lực lượng quân đội Việt Nam không đủ mạnh hay Đảng cộng sản có những điều khó nói và chỉ có thể nói đến đời con cháu? Vậy quân đội nhân dân Việt Nam hiện đại hóa để phòng thủ ai? Một bằng chứng nữa chứng minh rằng Trung Quốc không thể là kẻ thù trong mắt chính quyền Hà Nội và Trung Quốc cũng không phải là kẻ thù để quân đội Việt Nam phòng thủ "Chính sách không hiện đại hóa lực lượng lục quân để phòng thủ cho biên giới phía Bắc trong khi lịch sử đã dạy cho người Việt Nam những bài học đến độ thuộc lòng : kẻ thù phương Bắc đã nhiều lần đánh chiếm Việt Nam bằng con đường biên giới, đặc biệt cuộc chiến biên giới Việt Trung (1978-1988).

Một sự trùng hợp về mốc thời gian diễn ra hội nghị Thành Đô (bí mật năm 1990), điều gì đã khiến cho chính quyền Hà Nội không phát triển lục quân để ứng phó? Việc mất Thác Bản Giốc và một số vị trí yếu điểm của Việt Nam rơi vào tay Trung Quốc cũng chứng minh thêm "lập luận" chính quyền Hà Nội đã bán rẻ lợi ích quốc gia để đổi lấy "mô hình phát triển xã hội Trung Quốc, sân sau tiêu thụ hàng hóa Trung Quốc và diễn biến hòa bình biên giới Việt-Trung, Việt-Campuchia". Việc xây dựng cửa khẩu biên giới "rộng mở" bao che hàng hóa độc hại của Trung Quốc cũng là những việc làm đúng quy trình của chính sách lệ thuộc Trung Quốc.

Nếu nói kẻ thù của người Mỹ là Trung Quốc và Triều Tiên ở Châu Á thì Việt Nam không thể không nằm trong danh sách đó. Và người Mỹ đã nhìn rõ bộ mặt thân thiết đến độ lệ thuộc Trung Quốc của chính quyền Hà Nội, và hiện đại hóa hải quân, lục quân mang tính phòng thủ bờ biển. Có lẽ người Mỹ nghĩ rằng quân đội Việt Nam hiện đại hóa để phòng thủ hải quân của họ thì đúng hơn. Để minh chứng cho kết luận đó sẽ có những bằng chứng cho thấy người Mỹ đi trước và đánh tâm lý phủ đầu chính quyền Hà Nội : Tàu sân bay USS George Washington đến thăm Việt Nam đánh dấu lần đầu tiên trong lịch sử cho sự hiện diện của một mẫu hạm tiên tiến trong mắt người Việt Nam (Chính quyền Hà Nội) và thay đổi hàng loạt các sĩ quan hải quân gốc Việt mang trọng trách lớn trong chiến lược xoay trục Châu Á-TBD. Chính quyền Hoa Kỳ muốn ngụ ý rằng "sức mạnh của chúng tôi sẽ đè bẹp hải quân Việt Nam và chính con cháu VNCH sẽ làm điều đó".

Một cuộc viếng thăm mang đầy tính răn đe hơn là hợp tác quân sự và đó cũng là một thông điệp tích cực nếu như chính quyền Hà Nội hiểu ra rằng chỉ có thể là hợp tác quân sự với Hoa Kỳ trong bối cảnh leo thang nếu không muốn người Mỹ "chắc chắn" Việt Nam sẽ là kẻ thù nếu xảy ra xung đột trên Biển Đông.

Lối thoát nào cho chính quyền Hà Nội khi đã bán rẻ lợi ích quốc gia cho Trung Quốc? Chính quyền Hà Nội vẫn giữ lập trường trung lập, nhưng thực tế họ đang nghiêng về Trung Quốc bởi họ không muốn lấy lại 2 quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa và muốn kéo dài diễn biến hòa bình buộc chính quyền Hà Nội không thể "phản bội" lại người anh hai Trung Quốc.

Như vậy chính quyền Hà Nội không muốn thoát khỏi Trung Quốc, cuộc viếng thăm Hoa Kỳ của chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã phớt lờ những câu hỏi về "Biển Đông" từ tổng thống Obama và cuộc viếng thăm của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng không nói lên vấn đề tình hình căng thẳng Biển Đông. Người Mỹ đã thất vọng và đã đoán trước được sự thất vọng đó, TPP là một cơ hội cuối cùng của Hoa Kỳ muốn Việt Nam ý thức được rằng: Chỉ có theo Mỹ (Phương Tây) thì mới có thể tồn tại, mà theo Mỹ thì chắc chắn thể chế sớm muộn gì cũng thay đổi. Việc trao đổi tù nhân chính trị để đổi lấy 1 tỉ USD mà Hoa Kỳ hứa sẽ viện trợ cho chính quyền Hà Nội trong năm nay không nói lên điều gì về sự ý thức nhượng bộ hay thay đổi tư tưởng từ chính quyền Hà Nội thay vào đó là một sự trơ trẽn cũ rích như ngày nào.

Chủ nghĩa thực tiễn của các lãnh đạo cấp cao Hoa Kỳ đã quá nhân nhượng chế độ độc tài ở Việt Nam và người Mỹ đã nhận ra rằng cần phải nặng tay hơn nữa đối với chính quyền Hà Nội. Cuộc viếng thăm Việt Nam sắp tới của tổng thống Obama, liệu ông có lập lại những "cơ hội" mà chính quyền Hoa Kỳ đã cố gắng ban cho chính quyền Hà Nội hay không? Hay ông sẽ không ghé thăm Việt Nam vì biết trước kết quả và sẽ thi hành những chính sách "mạnh tay" đến các quốc gia độc tài? Nhân dân Việt Nam trong nước và ngoài nước cần ý thức được rằng chính quyền Hà Nội đang là tay sai của chính quyền Trung Quốc, họ đã tha hóa đạo đức, mất lí tưởng và tư tưởng chính trị để rồi bán rẻ lợi ích quốc gia. Một chế độ tay sai, tham nhũng, cai trị không thể nào làm cho dân giàu và nước mạnh mà nó chỉ làm cho dân tộc bạc nhược, ngu dốt, sống trong sợ hãi vì họng súng của chế độ để dễ dàng cai trị.

Thiết lập một thể chế dân chủ đa nguyên là một mệnh lệnh của đất nước cũng là lợi ích cốt lõi của quốc gia, một ngày nào toàn dân sẽ hiểu được nhưng đừng để quá muộn, bởi đất nước sẽ tàn tạ đến nỗi tàn tật nếu dân tộc Việt Nam vẫn chấp nhận chế độ cộng sản độc tài, vừa là tay sai tiếp tục cai trị đất nước.

Nguyễn Hòa Bình

(Thông Luận)

Thứ Ba, 22 tháng 9, 2015

WikiLeaks tiết lộ: Trương Tấn Sang và phe Đảng dùng lá bài Bauxite Trung Quốc dành ghế TBT với Nguyễn Tấn Dũng

Theo Thông Tấn Xã Vàng Anh

truongtansang-nguyentandung1

Những bí mật hàng đầu về cuộc đấu đá giành ghế Tổng Bí Thư ĐCS giữa Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã được mô tả khá chi tiết từ nguyên nhân, động lực, và phương thức tranh hoạt giữa 2 đối thủ.

Trương Tấn Sang được mô tả là người chiếm quyền Tổng Bí Thư điều khiển nhân sự Bộ Chính Trị ngay từ khi Nông Đức Mạnh còn tại chức. Vì nhiều lý do không được giải thích rõ, sự cô lập của TBT Nông Đức Mạnh đã khiến vị thế của ông gần như là bù nhìn, trong khi đó mọi tin tức cho đến điều tiết nhân sự đều do Trương Tấn Sang khuynh loát, từ việc chi phối hội nghị đầu tư nước ngoài đến can thiệp kinh tế đối nội và trực tiếp đình chỉ vài doanh nghiệp.

    Trích 7(c)

    Mặc dù trong nhiệm kỳ của ông là Tổng Bí Thư TP Hồ Chí Minh, đã phần nào bị vết nhơ do các vụ bê bối tội phạm của tổ chức tội ác “Năm Cam”. Ông Sang hiện nay đã được nhận biết rộng rãi như là người môi giới chính của Đảng, và có quyền lực trên một loạt các vấn đề, bao gồm cả vấn đề kinh tế. Đây là một dẫn chứng cụ thể, trong cuộc họp với một phái đoàn của ngành công nghiệp đại diện của Hội đồng Kinh doanh Mỹ-ASEAN vào tháng năm, ông Sang đã có thể phát biểu ý kiến, nhận xét và quyết định chi tiết về các chủ đề khác nhau, từ hợp tác hạt nhân, dân sự, và giá năng lượng, để quy định về đấu thầu và mua sắm mà không phải ghi chú. Ông Sang cũng đã can thiệp để đình chỉ, ít nhất là tạm thời, một số doanh nghiệp.

Cuộc chiến tham vọng quyền lực được Trương Tấn Sang sử dụng triệt để lá bài chống khai thác bauxite ở Tây Nguyên, vụ việc được báo chí nhà nước đăng tin “người khởi xướng” là cụ Võ Nguyên Giáp. Nhưng theo tin tình báo của Mỹ, Bộ Chính Trị hiểu rõ Chủ Tịch Trương Tấn Sang và phe Đảng chỉ lợi dụng danh nghĩa “chống bauxite Trung Quốc” để đánh vào người đứng đầu chính phủ nhằm mục đích hạ bệ đối thủ tiềm năng cho ghế Tổng Bí Thư là đương kim Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Trong khi đó, chủ trương khai thác bauxite Tây Nguyên, hay chính sách quan hệ hữu nghị và hợp tác toàn diện Việt – Trung đã được Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam thông qua từ năm 2001, là chủ trương nhất quán từ Ðại hội IX và Ðại hội X của Ðảng Cộng Sản. Lần đầu tiên danh từ “bô-xít” xuất hiện là ngày 3.12.2001 trong ” Tuyên bố chung Việt Nam – Trung Quốc nhân chuyến thăm hữu nghị chính thức nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa của Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam Nông Đức Mạnh”, tại điều khoản 6, Việt Nam và Trung Hoa “nhất trí sẽ tích cực thúc đẩy các doanh nghiệp hợp tác lâu dài trên dự án bô-xít nhôm Đắc Nông”.

Bên cạnh đó, “Bức thư của cụ Võ Nguyên Giáp” cũng đã bị dư luận đặt nghi vấn về mức độ khả tín trong nhiều năm.

    Trích 9(c)

    Trong khi Thủ tướng đã thường xuyên được nhắc đến như một ứng cử viên Tổng Bí Thư, nhưng trong một loạt những thất bại có thể gây trở ngại cho tham vọng leo lên vị trí hàng đầu của ông. Dũng có biểu hiện dường như đã bị đâm chích, bởi những chỉ trích phê bình trong sự vận động của ông trước đây về việc cho Trung Quốc đầu tư trong các dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên (tham khảo C), một cuộc tranh cải được đưa ra công khai bởi Đại tướng Võ Nguyên Giáp, nhưng những người trong cuộc nói rằng vụ này được khai thác bởi Trương Tấn Sang và phe đảng, như một phương thức gián tiếp để làm suy yếu Dũng (tham khảo D).

truongtansang-bauxite

Theo các mục tin tức, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng được mô tả là người không có tham vọng giành chức Tổng Bí Thư và không có ý định chi phối nhân sự của Bộ Chính Trị, đây được coi là điểm yếu về ảnh hưởng nhân sự khi ông cố gắng củng cố quyền lực của chính phủ.

    Trích 9(c)

    Theo sự nhận định của các nhà ngoại giao Đông Âu tiếp xúc thường xuyên với các cấp bậc trên, và giữa các hệ thống phân cấp Đảng cho rằng: Những nỗ lực của ông Dũng để củng cố quyền lực trong Văn phòng Chính phủ đã tạo ra sự xa lánh của nhiều người trong Ban Thư ký và các ủy ban của Trung ương và các trung tâm quyền lực truyền thống của Đảng.

Mặc dù dùng chiêu trò để triệt hạ đối thủ, nhưng khả năng giành ghế Tổng Bí Thư ĐSCVN của Trương Tấn Sang được đánh giá là rất thấp do cơ cấu vùng miền. Hai ông Sang và Dũng đều có cùng khởi điểm là Bí thư Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh, nơi một thành phố từng là quốc gia Việt Nam Cộng Hòa trước 1975.

Trích TÓM TẮT:

    Là thành viên Bộ Chính trị từ năm 1996, hai ông Dũng và Sang đã tích lũy được ảnh hưởng to lớn trong bộ máy đảng-nhà nước của Việt Nam, họ được cho là hai nhân vật chính trị mạnh mẽ nhất trong cả nước hiện nay có khả năng thay thế Nông Đức Mạnh. Vấn đề là, mặc dù cả hai là đối thủ, nhưng hai ông Dũng và Sang có những điểm rất là khá giống nhau – cả hai đều là người miền Nam, cả hai đều là cựu Bí thư Đảng ủy thành phố Hồ Chí Minh. Dựa theo chủ nghĩa khu vực lâu dài của Việt Nam mà suy luận, có thể ông Sang sẽ bị thất vọng trong năm 2011.

Sự bất bình đẳng Nam – Bắc không được bàn luận công khai, nhưng đó là nguyên nhân bất tín nhiệm lớn nhất đối với các lãnh đạo người miền Nam. Để bảo vệ khuynh hướng bảo thủ đưa Việt Nam đi theo định hướng xã hội chủ nghĩa, một nhân vật miền Bắc đã được lựa chọn làm Tổng Bí Thư là Nguyễn Phú Trọng.

Đề cử nhân sự cho nhiệm kỳ tiếp theo, dựa vào nguồn tin hành lang của Bộ Chính Trị, ông Bắc kỳ Nguyễn Phú Trọng đang đề xuất 1 nhân vật miền Bắc tiếp tục lãnh đạo ĐCSVN là Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị.

nguyentandung-truongtansang


Tài liệu Wikileaks: 09HANOI809, 2011 LEADERSHIP TRANSITION: LEADING CONTENDERS FOR GENERAL

                                                                  * * *
Sự Chuyển Tiếp Các Cấp Lãnh Đạo: Những Ứng Cử Viên Dẫn Đầu Cho Chức Tổng Bí Thư

1. TÓM TẮT:

Các việc chuẩn bị đã được tiến hành cho sự thay đổi chính yếu trong hàng ngũ lãnh đạo ở Việt Nam, Đảng Cộng sản đã sẵn sàng cho Đại Hội Đảng XI vào tháng Giêng năm 2011. Sẽ có sáu trong mười lăm thành viên của Bộ Chính trị dự kiến sẽ nghỉ hưu, bao gồm cả Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, và Chủ tịch Quốc hội.

Với sự sáng suốt thông thường có thể xác định rằng Đảng Thường vụ Bộ trưởng Trương Tấn Sang và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là có nhiều triển vọng để thay thế Nông Đức Mạnh làm Tổng Bí thư. Nếu ông Dũng không trở thành Tổng thư ký, tỷ lệ cược là ông sẽ vẫn là Thủ tướng Chính phủ.

Là thành viên Bộ Chính trị từ năm 1996, hai ông Dũng và Sang đã tích lũy được ảnh hưởng to lớn trong bộ máy đảng-nhà nước của Việt Nam, họ được cho là hai nhân vật chính trị mạnh mẽ nhất trong cả nước hiện nay có khả năng thay thế Nông Đức Mạnh. Vấn đề là, mặc dù cả hai là đối thủ, nhưng hai ông Dũng và Sang có những điểm rất là khá giống nhau – cả hai đều là người miền Nam, cả hai đều là cựu Bí thư Đảng ủy thành phố Hồ Chí Minh. Dựa theo chủ nghĩa khu vực lâu dài của Việt Nam mà suy luận, có thể ông Sang sẽ bị thất vọng trong năm 2011.

Nếu ông Dũng giữ chỗ ngồi của mình như một thủ tướng, thì hai ứng cử viên mạnh nhất cho chức Tổng bí thư sẽ là đương kim Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng và – triệt để hơn – là thành viên mới nhất của Bộ Chính trị, người đứng đầu của phe bảo thủ trong Đảng, Hệ tư tưởng và Ủy ban Giáo dục : ông Tô Huy Rứa.

2. Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng

09HANOI809-h2

 6. (c) Hầu hết các nhà quan sát nhận ra thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và người quyền lực đứng đầu Ban Thư Ký Đảng, Thường vụ Bộ trưởng Trương Tấn Sang, là các ứng cử viên hàng đầu cho chức vụ Tổng thư ký trong năm 2011.

Về kinh nghiệm, quyền hạn và tiềm năng sự nghiệp lâu năm của họ, Dũng và Sang đứng đầu và vượt qua các đối tác của họ trong Bộ Chính trị. Cả hai đã đạt được vị trí cao trong những gì mà hiện nay nhiều người cho rằng là các cánh cạnh tranh trong nội bộ guồng máy Đảng-nhà nước : Dũng thông qua Văn phòng Chính phủ, chính phủ Bộ, và kiểm soát các doanh nghiệp lớn nhất của nhà nước của Việt Nam; Sang thông qua các Uỷ ban Trung ương.

Dũng và Sang đang ở vị trí tốt nhất để giữ vị trí lãnh đạ liên tục 2 nhiệm kỳ để ổn định Đảng trước tuổi về hưu.

7. (c) Trong hai người, Trương Tấn Sang được thường xuyên đề cập đến như một người sẽ thay thế cho Tổng Bí Thư Mạnh.

Là Thư ký Thường Trực, Sang là người chịu trách nhiệm về vận hành các công việc của Trung Ương Đảng mỗi ngày, và như người liên lạc của chúng tôi nói, với công việc này đã củng cố vai trò của ông ta trên các công việc của Trung ương Đảng, đó là một vai trò giữ vị thế quan trọng trong việc thiết lập mục tiêu, chính sách rộng lớn, và trong quyết định nhân sự.

Mặc dù trong nhiệm kỳ của ông là Tổng Bí Thư TP Hồ Chí Minh, đã phần nào bị vết nhơ do các vụ bê bối tội phạm của tổ chức tội ác “Năm Cam”. Ông Sang hiện nay đã được nhận biết rộng rãi như là người môi giới chính của Đảng, và có quyền lực trên một loạt các vấn đề, bao gồm cả vấn đề kinh tế. Đây là một dẫn chứng cụ thể, trong cuộc họp với một phái đoàn của ngành công nghiệp đại diện của Hội đồng Kinh doanh Mỹ-ASEAN vào tháng năm, ông Sang đã có thể phát biểu ý kiến, nhận xét và quyết định chi tiết về các chủ đề khác nhau, từ hợp tác hạt nhân, dân sự, và giá năng lượng, để quy định về đấu thầu và mua sắm mà không phải ghi chú. Ông Sang cũng đã can thiệp để đình chỉ, ít nhất là tạm thời, một số doanh nghiệp.

3. Những giao dịch bị đồn đại là THAM NHŨNG, và dấy lên chỉ trích

09HANOI809-h3

8. (c) Trương Tấn Sang có một số tín nhiệm đã làm lu mờ cả Tổng Bí Thư, theo nguồn tin đặc biệt tin cẩn như Tập đoàn Đầu tư Sài Gòn, Chủ tịch Đặng Thành Tâm và doanh nhân Lê Kiên Thành, con trai của cựu Tổng Bí Thư Lê Duẩn. Và những người khác cũng đồng ý rằng Mạnh đã định nhượng lại quyền cho Sang, nhưng với nhiều hướng phân tích khác nhau.

Lê Hoài Trung, Tổng giám đốc của Ban (MFA) tổ chức quốc tế của Bộ Ngoại giao, thường xuyên kết nối các thành viên Bộ Chính trị và nhân sự, nhấn mạnh rằng Mạnh vẫn còn giữ quyền chỉ huy chung, nhưng đã tự loại bỏ mình khỏi hầu hết các quyết định chính sách, mà lựa chọn tập trung vào xây dựng nội bộ Đảng.

Đại sứ Mitsuo Sakaba, người cùng đi chung với Tổng Bí Thư trong chuyến đi của ông ta vào tháng Tư đến Nhật Bản, nói với chúng tôi rằng Tổng Bí Thư xuất hiện thảnh thơi trong cuộc gặp gở với Thủ Tướng Nhật Bản Taro Aso, đọc đúng nguyên văn với một giọng đều đều cho một bản tuyên bố do một người phụ tá trao cho ông trong 30 phút. Tổng Bí Thư chỉ thực sự cho thấy sự thích thú và quan tâm, khi ông được đưa tới một khu nông nghiệp bên ngoài Tokyo. Bất kể điều gì là nguyên nhân sự tách biệt của ông Mạnh, nguồn tin của chúng ta đồng ý rằng ông Sang đã được giả định gánh nhiều trách nhiệm của ông Mạnh đương nhiên như một vị Tổng Bí Thư.

9. (c) Trong khi Thủ tướng đã thường xuyên được nhắc đến như một ứng cử viên Tổng Bí Thư, nhưng trong một loạt những thất bại có thể gây trở ngại cho tham vọng leo lên vị trí hàng đầu của ông. Dũng có biểu hiện dường như đã bị đâm chích, bởi những chỉ trích phê bình trong sự vận động của ông trước đây về việc cho Trung Quốc đầu tư trong các dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên (tham khảo C), một cuộc tranh cãi được đưa ra công khai bởi Đại tướng Võ Nguyên Giáp, nhưng những người trong cuộc nói rằng vụ này được khai thác bởi Trương Tấn Sang và phe đảng, như một phương thức gián tiếp để làm suy yếu Dũng (tham khảo D).

Trong Hội nghị lần gần đây nhất, Thủ tướng Chính phủ cũng đã bị chỉ trích, báo cáo hiệu suất kém của chính phủ của ông về tham nhũng, giáo dục và y tế.

Suy cho cùng, yếu điểm lớn nhất của ông Dũng là một thực tế đơn giản, là cơ sở quyền lực của ông xuất phát từ những nỗ lực để củng cố chính quyền nhà nước mà thôi, dựa theo nguồn tin như nguyên Chủ tịch thành phố Hồ Chí Minh ông Võ Việt Thanh và Viện Nghiên cứu Phát triển đồng sáng lập Lê Đăng Doang.

Theo sự nhận định của các nhà ngoại giao Đông Âu tiếp xúc thường xuyên với các cấp bậc trên, và giữa các hệ thống phân cấp Đảng cho rằng: Những nỗ lực của ông Dũng để củng cố quyền lực trong Văn phòng Chính phủ đã tạo ra sự xa lánh của nhiều người trong Ban Thư ký và các ủy ban của Trung ương và các trung tâm quyền lực truyền thống của Đảng.

10. (c) Tuy nhiên, hầu hết sự liên hệ cho thấy rằng ông Dũng vẫn đứng vững khi ở lại vị trí Thủ tướng Chính phủ, thực sự, điều này có thể luôn là của mục đích của ông. Mặc dù đau nhói những vì lời chỉ trích, Thủ Tướng cũng đã có phát triển một tổ chức chặt chẽ chưa từng thấy trên bộ máy hành chính nhà nước.

Như là những phê bình, Dũng là một cựu quân nhân chiến tranh, một cứu thương quân đội, và một quan chức cảnh sát; ông ta vẫn giữ được sự ủng hộ mạnh mẽ trong các Bộ Công an và Quốc phòng, sự hỗ trợ đã được củng cố trong cuộc đàn áp gần đây về sự bất đồng quan điểm chính trị (ref E). Có lẽ là đây một điểm nổi để nói lên việc này, mấy tháng qua Dũng đã thực hiện nhiều chuyến viếng thăm, công bố công khai, từ quân đội, đến giải quyết các chức năng Bộ Công an. Dũng cũng duy trì sự liên lạc rất chặt chẽ với Bộ Trưởng Bộ Công An là Lê Hồng Anh, mặc dù Anh có thể không tiếp tục ở vị trí hiện tại của mình qua năm 2011.

(TTXVA)


Việt Hoàng - Đảng cộng sản “không chia quyền” vì không có ai để chia?

“…Nếu trí thức Việt Nam hiểu được rằng đấu tranh là phải có tổ chức và nếu trí thức Việt Nam biết chung tay chung sức xây dựng cho Việt Nam một “lực lượng khác” ngoài đảng cộng sản thì giờ này ông Giang không thể mạnh miệng nói như vậy được…”

tuong_lenin03
                                        Đến khi người dân không còn muốn chia sẻ quyền lực

Trong cuộc phỏng vấn mới đây của BBC, giáo sư Vũ Minh Giang, một nhà lý luận hàng đầu của đảng CSVN cho rằng “Đòi đảng chia quyền là không thực tế”.

Ông Vũ Minh Giang cho rằng “đặt ngay vấn đề chia sẻ quyền lực thì với góc nhìn nghiên cứu, tôi cũng không nhìn ra lực lượng nào mà đủ khả năng để nhận phần chia sẻ đó trong tình hình hiện nay. Vì vậy cho nên những ý kiến ấy tôi nghĩ rằng là nó không thực tế trong bối cảnh của Việt Nam bây giờ”.
Có mấy vấn đề cần làm rõ hơn trong câu nói trên của ông Vũ Minh Giang.

1.Ông Giang là “nhà nghiên cứu” cái gì?

Ông là giáo sư, tiến sĩ khoa học, phó giám đốc Đại học quốc gia Hà Nội đồng thời ông là “Ủy viên hội đồng lý luận trung ương”. Ngoài ra ông còn là thành viên của nhiều “hội đồng” quan trọng khác nữa.

Vì ông không nói rõ là “với góc nhìn nghiên cứu” nào nên căn cứ vào nội dung và thông điệp mà ông gửi đến độc giả thì có thể hiểu rằng ông đứng trên góc nhìn của một “nhà lý luận” của đảng CSVN. Đây không phải lần đầu tiên ông trả lời báo chí nước ngoài về chủ đề này. Như vậy, các ý kiến của ông đưa ra không thể đáp ứng được tiêu chuẩn của một “nhà nghiên cứu” vì nó không trung thực và không khách quan. Ông rất hùng biện và cũng rất ngụy biện. Chung qui lại thì cũng không có gì mới, rằng thì là mà đảng sẽ thay đổi, sẽ cải cách và chỉ có đảng cộng sản của ông mới làm được việc đó…

Ai cũng hiểu là “ăn cơm chúa thì phải múa tối ngày”. Nhưng với một người có thể xem là trí thức như ông, nên chăng tiếp tục cổ vũ, bao biện và chống chế cho một chế độ đã cầm quyền liên tục 70 năm qua và thực tế chứng minh là đã thất bại trên mọi lĩnh vực hay không?

Nếu thực lòng ông tin vào sự chính đáng và khả năng “không thể thay thế được” của đảng ông thì tại sao ông không đưa ra đề nghị với đảng là cứ chấp nhận chuyện đa nguyên đa đảng đi, vì đường nào cũng đâu có “lực lượng nào đủ khả năng” để cạnh tranh với đảng cộng sản?

2. Vì sao không có “lực lượng nào đủ khả năng để nhận phần chia sẻ đó trong tình hình hiện nay”?

Một người có kiến thức cao siêu như ông mà sao không thấy trả lời cho câu hỏi trên? Ông không biết hay là ông không dám trả lời? Có lẽ ông thừa biết câu nói mà ông Nguyễn Tấn Dũng đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần rằng “kiên quyết không để nhen nhóm, hình thành các tổ chức chính trị đối lập”. Câu này có nghĩa là phải bóp chết từ trong trứng nước các mầm mống đối lập, tức là các “lực lượng khác”, như lời ông nói. Ông Nguyễn Phú Trọng cũng phán “đập chuột nhưng không được làm vỡ bình”. Ông Trương Tấn Sang cũng luôn miệng nhắc phải đề phòng các thế lực thù địch… Và trong dự thảo báo cáo chính trị của đại hội 12 các quan điểm và tư duy đó vẫn còn nguyên vẹn.

Với não trạng đó của đảng cộng sản thì hỏi ông các “lực lượng khác” làm gì có cơ hội hình thành để “chia sẻ quyền lực” với đảng của ông?

Việc không cho phép các “lực lượng khác” hoạt động chứng tỏ rằng đảng cộng sản hoặc là thiếu tự tin hoặc là xảo trá và áp đặt.

Ngoài  ra ông Giang có thể cho người dân Việt Nam biết được “thế lực thù địch” của đảng là ai không? Và vì sao lại nhiều thế? Có cách nào khác để hóa giải sự thù địch đó không? Bao giờ thì đảng của ông mới biết đối thoại thay vì đối đầu với người dân Việt Nam và các “lực lượng khác”? Bao giờ thì ông và đảng của ông mới hiểu được rằng đất nước Việt Nam là của mọi người dân Việt Nam chứ không phải là của hồi môn hay phần thưởng cho “công lao” của đảng các ông?

Chúng tôi cho rằng các ông không bao giờ hiểu và không muốn hiểu những điều rất giản dị đó. Bản chất của các ông và của đảng cộng sản là “chuyên chính vô sản” và “đấu tranh giai cấp”. Chuyên chính vô sản là dùng bạo lực đè bẹp mọi phản kháng hay bất đồng (dù là chính kiến) của người dân và ngay cả với đa số các đảng viên cấp thấp. Chuyên chính vô sản không có chỗ cho yêu thương, hòa giải và bao dung.

Đấu tranh giai cấp là tiếng gọi của hận thù và khuyến khích con người tàn sát lẫn nhau. Xã hội nào cũng có chuyện phân chia giai cấp và trong xã hội văn minh thì các giai cấp khác nhau trong xã hội đều sống hòa bình với nhau. Có người chủ thì phải có người làm thuê, hà cớ gì mà phải tiêu diệt lẫn nhau?

3. Vì sao đến giờ Việt Nam vẫn chưa có một lực lượng nào khác xứng đáng để chia quyền?

Nếu cho rằng quyền lực là một thứ để chia chác thì đảng cộng sản sẽ không bao giờ buông và cũng không có lực lượng khác chân chính nào muốn nhận. Trong tư duy của những người cộng sản thì họ luôn xem “quyền lực” chính trị là một phần thưởng, là một chiếc bánh để chia nhau. Trong khi đó chúng ta cần hiểu rằng quyền lực chính trị là sự ủy quyền của người dân cho một tổ chức chính trị nào đó để quản trị đất nước một cách hợp lý nhất và đem lại quyền lợi cho nhiều người dân nhất.

Nếu hiểu như vậy thì không phải lúc nào quyền lực cũng là cái bánh để chia chác mà đó là một trách nhiệm nặng nề. Đó là một khế ước tự nguyện giữa người dân và chính quyền (thông qua một đảng phái chính trị). Quản trị đất nước không phải là một sứ mệnh bắt buộc mà ông trời trao cho đảng cộng sản mà đó là sự tin tưởng và ủy quyền của người dân Việt Nam, bằng lá phiếu của mình, thông qua một cuộc bầu cử dân chủ và minh bạch.

Tuy vậy vẫn phải cám ơn ông Vũ Minh Giang vì ông đã nói ra một sự thật mà chúng tôi đã nói rất nhiều lần mà vẫn chưa thuyết phục được giới trí thức tinh hoa Việt Nam, đó là nếu phong trào dân chủ Việt Nam không có một tập hợp hay một tổ chức chính trị hùng mạnh và có tầm vóc để làm đối trọng với đảng CSVN thì mãi mãi chúng ta chỉ là những kẻ đứng bên lề mọi diễn biến của đất nước.

Nếu trí thức Việt Nam hiểu được rằng đấu tranh là phải có tổ chức và nếu trí thức Việt Nam biết chung tay chung sức xây dựng cho Việt Nam một “lực lượng khác” ngoài đảng cộng sản thì giờ này ông Giang không thể mạnh miệng nói như vậy được.

4. Trí thức Việt Nam phải làm gì bây giờ?

Chúng tôi vẫn cho rằng “đảng là đảng, mà ta là ta”. Đảng CSVN và ông Giang có nói gì đi nữa thì đó là việc của họ. Chúng ta có việc của chúng ta. Việc chúng ta cần làm ngay bây giờ là phải thay đổi tư duy ngồi đợi và năn nỉ đảng tự thay đổi bằng tư duy mới rằng chúng ta sẽ chung tay góp phần xây dựng nên một “lực lượng chính trị khác ngoài đảng” thật hùng mạnh. Khi đó chúng ta sẽ đàng hoàng yêu cầu đảng CSVN “đối thoại” để tìm ra một con đường đúng đắn nhất cho đất nước và cho dân tộc Việt Nam.

Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên là một tổ chức chính trị dân chủ đối lập của Việt Nam. Chúng tôi hoạt động trên ba lập trường căn bản là “dân chủ đa nguyên, bất bạo động và hòa giải dân tộc”. Thông điệp chúng tôi muốn gửi đến đảng CSVN đó là chúng tôi không kêu gọi hận thù mà là kêu gọi tình thương và sự bao dung. Chúng tôi không có ý định xóa bỏ đảng CSVN mà chỉ kêu gọi cạnh tranh chính trị lành mạnh. Chúng tôi chấp nhận sự phán xét và quyết định của người dân thông qua một cuộc bầu cử dân chủ và minh bạch. Chúng tôi sẵn sàng làm một đối lập dân chủ đứng đắn và có trách nhiệm một khi đảng CSVN được người dân lựa chọn làm đảng cầm quyền. Chúng tôi không đòi “chia quyền” để mưu cầu danh lợi cho bản thân mình mà chỉ mong muốn đất nước được quản trị tốt hơn, hợp lý hơn. Chúng tôi sẵn sàng đối thoại và phản biện một cách sòng phẳng và công khai với đảng CSVN trên mọi lĩnh vực.

Chúng tôi nói ra điều này để ông Giang hiểu được rằng ngoài đảng cộng sản của ông ra vẫn còn những “lực lượng chính trị khác” sẵn sàng tham gia vào việc quản trị đất nước chứ không đòi phân chia quyền lực để kiếm quyền lợi như ông nghĩ. Nếu đảng của ông còn nghĩ đến tương lai của đất nước và chính mình cũng như nếu đảng của ông có thiện chí thì lúc nào chúng tôi cũng sẵn sàng đối thoại. Nếu đảng của ông không muốn và không dám đối thoại với chúng tôi thì từ nay xin ông đừng bao giờ nói theo kiểu “cả vú lấp miệng em” như vậy nữa.

Đối với tầng lớp trí thức Việt Nam thì chúng tôi mong muốn là mọi người hãy dành chút thời gian để đọc và nghiên cứu Dự Án Chính Trị 2015 của chúng tôi với tên gọi Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai. Cuốn sách này chứa đựng tất cả chương trình và kế hoạch hành động lẫn tư tưởng, nhận thức của chúng tôi về tình hình Việt Nam và thế giới. Tác phẩm này cũng trình bày một lộ trình cụ thể để phong trào đối lập có thể giành thắng lợi trong công cuộc dân chủ hóa đất nước, ngoài ra nó còn đề cập đến những việc làm cụ thể cho giai đoạn chuyển tiếp về dân chủ và công việc kiến thiết đất nước trong tương lai.

Chúng tôi hy vọng giới trí thức Việt Nam nói riêng và đa số người dân Việt Nam nói chung sẽ hiểu và ủng hộ cho chúng tôi. Chỉ khi nào chúng ta có một lực lượng và một đội ngũ hùng mạnh thì khi đó chúng ta mới có thực lực và vị thế để “nói chuyện” với chính quyền Việt Nam.

Việt Hoàng

(Thông Luận)

Thứ Hai, 21 tháng 9, 2015

Mặt Trái Hội Từ Thiện Lớn Từ Emmẵs Của Linh Mục Pierre Tới Hồng Thập Tự

Ở Pháp, những Hội như Hội chùa, Hội Ái hữu trong cộng đồng người Việt nam tỵ nạn do luật 1901 chi phối, tôn chỉ phi lợi nhuận. Người có tiền đem cho Hội chỉ được trừ thuế đến một mức nào đó thôi, mà mức được trừ thuế rất thấp. Bên cạnh đó những Hội lớn, hoạt động trên qui mô thế giới, như Hồng Thập tự, Tổ chức Công giáo chống đói, là những hội từ thiện hưởng qui chế “công ích” nên người cho tiền hay tài sản được trừ thuế ở mức rất cao.

Người Việt nam mình lập hội nhằm chống cộng sản ở Việt nam là chánh. Trong lúc đó, cùng hưởng qui chế 1901, nhiều người Pháp thiệt và cả gốc ngoại quốc lập hội, hoạt động và nhờ đó họ sống thoải mái, với một mức sống cao hơn đồng lương và thì giờ lại uyển chuyển, dễ chịu hơn đi làm việc.

Vì vậy những hội này luôn sẳn sàng can thiệp khi có chuyện xảy ra như hô hào bênh vực những người đang ở trên xứ Pháp không giấy tờ, không có chổ ở, không có bảo hiểm sức khỏe, … không cần biết tại sao họ tới đây trong tình trạng không hợp lệ như vậy để phải bênh vực cho họ.

Còn những hội thiện nguyện lớn, chẳng những nhận được nhiều tiền của tư nhơn như những công ty lớn, xí nghiệp lớn, mà còn được chánh phủ tài trợ. Mổi hội là một “vương quốc” riêng. Có cả ngàn người làm việc có lương và không lương. Nhưng ban quản trị có lương và ông Tổng Giám đốc lảnh lương không thua nhiều ông Tổng Giám đốc xí nghiệp công thương liên quốc gia.

Nhưng vì hội làm thiện nguyện nên những người làm việc bị lợi dụng tối đa như bị bốc lột mà tranh chấp thì bị cho là thiếu tinh thấn thiện nguyện.

Khi cho hội 10 đồng, sau khi trừ các chi phí, vì bộ máy quá cồng kềnh va lại tiền chùa nữa nên không biết còn lại được 3 đồng tới tay nguời có nhu cầu được giúp đở hay không?

Ông Bà có 5 phút

Đi trong Paris hoặc những thành phố lớn, ngưòi ta thường thấy một nhóm năm bảy người mặc áo có in phù hiệu “Hoạt động chống đói, Chống Sida hoặc WWF, Hồng Thập Tự,…”, đặt chiếc bàn con, với một xắp tài liệu, gần miệng métro hoặc trên lề đường có đông người qua lại. Từ xa, họ đã nhắm người qua đường nào cần can thiệp để chận lại cho kịp lúc:

“Ông Bà có 5 phút dành cho nạn đói trên thế giới, được không?”

Câu hỏi chỉ với vài chữ đơn giản nhưng là một công thức, một định lý dễ đưa người bị chận lại phải lâm vào một tình thế khá phức tạp. Nếu trả lời dứt khoát “không”, người hỏi sẽ biểu lộ một thái độ “rất tự nhiên thông cảm” nhưng qua đó, người bị hỏi, sau vài bước đi, lại cảm thấy mình thật vô tình. Trái lại, nếu trả lời “có chớ”, thì ta bị lọt vào bẩy.

Những người trẻ đón đường này, theo thuật ngữ của những hội thiện nguyện, là những “người tuyển mộ ân nhơn”, tức những người có thể cho tiền vì lòng từ thiện. Họ không xin ngay tiền bạc mà chỉ xin số chưong mục ngân hàng và số tiền người hảo tâm đồng ý cho hằng tháng để sẽ rút tiền đều đặng và dài hạn.

Người bị chận lại giữa đuờng có cảm thấy khó chịu thì chính những thanh niên làm việc thiện nguyện này cũng không thoải mái gì hơn.

Họ bảo “Đây là việc làm của con chó nhưng lại bị áp lực thật sự về kết quả”. Có cấp trên ở sát bên dòm ngó theo dõi. Khi kết quả “tuyển mộ” giảm, lập tức người làm việc cho mục đích từ thiện bị xử lý thẳng tay. Không một chút nương tay vì cùng tôn chỉ từ thiện!

Một thanh niên đã làm việc trong toán “tuyển mộ” tiết lộ, với thái độ khá hài hước, cho thấy mặt trái của Tổ chức Từ thiện đối xử với nhơn viên thiện nguyện: “Người ta bắt buộc tôi phải nghỉ việc trong vòng hai tuần bởi vì tôi hoàn toàn không thích ứng với phương pháp làm việc của Hội. Tôi đã phải lột quần áo của Hội cung cấp, giửa mùa đông, ngay giửa đường phố, để trả lại cho họ. Tôi chỉ còn cái T- Shirt dưới trời mưa và lạnh”.

Thù lao và tinh thần thiện nguyện

Tôn chỉ là thiện nguyện nhưng hội từ thiện lớn hay nhỏ cũng đều có ngân sách quản trị. Nhơn viên cấp nhỏ được trả lương nhưng với một giá biểu không theo qui định chánh thức. Như về số giờ/tuần, nay là 35 giờ/tuần. Nếu làm việc nhiều hơn, chủ nhơn phải trả những giờ phụ trội nhưng cũng chỉ tới một mức nào đó mà thôi. Và lương bổng cũng phải tôn trọng mức tối thiểu chớ không thể thấp hơn. Nhơn viên các hội từ thiện, không phải cấp lãnh đạo, đều làm việc trong những điều kiện cực kỳ thảm hại về mặt vệ sinh và an toàn. Thiên chức của Hội từ thiện là giúp người bất hạnh, đau khổ nhưng nhơn viên làm việc cho hội lại bị ban quản trị hội đối xử cách xa cả ngàn lần với những giá trị xã hội và nhân bản mà hội chủ trưong bênh vực. Nhơn viên vừa bị bốc lột sức lao động, vừa bị ngược đãi.

Trong chương trình phát hành hôm 15/06/2015, TV Canal+ đưa ra một phim tài liệu tố cáo Tổ chức Từ thiện Emmẵs do Linh mục Pierre sáng lập (Nay ông đã qua đời). Với caméra dấu, ký giả Gabrielle Dréan ghi lại cảnh lao động của nhơn viên Emmẵs, tuần 40 giờ, lãnh 25 euros. Thanh tra Lao động đã tới kiểm tra điều kiện làm việc của nhơn viên ở đây. Kế đó, Hồng Thập tự cũng bị kiểm tra. Kết quả có 3800 trường hợp vi phạm luật lao động. Nhưng Hồng Thập tự cho những vi phạm này là chuyện nhỏ đối với 1800 nhơn viên của Hội. Họ vẫn tự cho là Hội đứng trên tất cả. Nhơn viên không phải là công nhơn thuần túy lảnh lương mà còn là người thiện nguyện phục vụ phúc lợi xã hội.

Số giờ phụ trội mà Hồng Thập tự xử dụng của công nhơn, nếu phải trả tiền theo giá biểu lương, sẽ lên tới 11 triệu euros. Tiếp theo sự can thiệp của nghiệp đoàn công nhơn, Hồng Thập tự thỏa thuận bồi hoàn trong 2 năm.

Hồng Thập tự là tổ chức giúp đời, giúp người bất vụ lợi. Một hình ảnh cao đẹp nên khi công nhơn phải tranh chấp quyền lợi lao động, trong quan hệ chủ nhơn / công nhơn, họ bị mặc cảm như xúc phạm tới hình ảnh của một tổ chức nhơn đạo thế giới, hậu quả sẽ ảnh hưởng xấu đến ngân sách của Hội. Điều mà họ vẫn ái ngại. Trong số công nhơn khiếu kiện, có người nói rỏ họ tranh chấp không vì số giờ phụ trội được bồi hoàn mà chỉ nhằm làm cho luật lao động phải được tôn trọng nghiêm chỉnh.

Tranh chấp là xúc phạm tôn chỉ nhơn đạo

Những hội thiện nguyên lớn hay nhỏ, với tứ cách hội làm từ thiện, cũng đều có quyền tự cho mình có thể làm bất cứ việc gì. Trong số 1, 8 triệu công nhơn làm việc cho các hội từ thiện, ngày càng có nhiều người bị khủng hoảng tâm lý sanh ra nhiều chứng bịnh nghề nghiệp về tâm thần. Như thần kinh căng thẳng, lo âu, mất ngủ nặng,…

Khi công nhơn đòi hỏi quyền lợi của mình phải được tôn trọng thì chủ nhơn, tức Ban Quản trị hội, sẽ ôn tồn xoa dịu phản ứng của công nhơn bằng những lời lẽ dịu dàng “Chúng ta cùng làm việc cho mục đích nhơn đạo. Tại sao lại tính số giờ phục vụ?”. Những người có ý trả lời “không”, tố cáo những sai trái của hội, nhờ nghiệp đoàn bênh vực, sẽ bị xem là thiếu tinh thần tranh đấu của chiến sĩ thiện nguyện.Vậy là mọi phản ứng bảo vệ quyền lợi trước đây vài phút ở nhiều người liền lắng dịu. Dù có ý thức rỏ “Làm việc cho hội từ thiện không có nghĩa là bị cưởng bách lao động khổ sai. Là công nhơn ăn lương thì hội, trong tư cách chủ nhơn, phải biết tôn trọng quyền lợi công nhơn theo luật lao động”.

Hồng Thập Tự biết mình vi phạm luật lao động về mặt thù lao nhưng lại phản biện “Phải. Hội có sai phạm, nhưng chúng tôi cứu sống những sanh mạng”.

Ngày nay, các quốc ga âu châu đang bị khủng hoảng nên sự trợ cấp cho các hội từ thiện giảm, những người cho tiền cũng ít lần trong lúc đó những người ở khắp nơi có nhu cầu giúp đở ngày lại càng đông. Nhưng không thể vì đó mà nhằm chỉ giới hạn vào lương công nhơn.

Tôi biết một Hội lớn công giáo ra đời và hoạt động từ hằng trăm năm nay về giáo dục ở Paris XVI. Họ trả lương nhơn viên rất sòng phẳng. Nhưng tới một lúc cũng có những tiêu cực xảy ra trong nội bộ. Một vị Tổng Giám đốc mới tuyển để thay thế vị củ cho nghỉ việc vì nhiều “bê bối”, dỉ nhiên lương vô cùng lớn. Thế mà Hội hằng tháng phải trả riêng cho ông chi phí điện thoại hơn 40,000 quan (francs, trước khi có euros). Số tiền này đến từ nhiều tấm lòng hảo tâm của dân chúng.

Việc quản lý ngân sách của các hội lớn thường khó tránh thất thoát phí phạm và lạm dụng của cấp lãnh đạo.

Nên có một bài báo đưa ra câu hỏi “Người hảo tâm cho hội từ thiện 10 đồng, sau khi trừ các chi phí, có còn lại được 3 đồng tới tay người được giúp đở không?”.

Ở nước văn minh, dân chủ, báo chí tư nhơn thường xuyên kiểm soát mọi hoạt động công cộng mà không tránh được những trường hợp tiêu cực. Ở Việt nam dưới chế độ cộng sản độc tài toàn trị thì những tiêu cực xã hội sẽ vĩ đại tới đâu nữa?

Ai cũng biết mọi hoạt động từ thiện đều phải thông qua sự kiểm soát của Mặt trận Tổ Quốc, tức đảng cộng sản. Người làm từ thiện không có quyền giúp trực tiếp.

Ở Bình Đông có một ngôi chùa nghèo, Phật sự thì ít, mà tiếp nhận người già không thân nhơn thì nhiều, có khi lên tới cả trăm người, để nuôi dưởng, chăm sóc bịnh tật cho tới khi chết, chùa lo chôn cất. Người hảo tâm muốn đóng góp nhưng không được quá 200 euros vì trên 200 euros, phải đưa cho Mặt trận Tổ quốc địa phương.

Đưa cho Mặt trận Tổ quốc, tức đua cho đảng cộng sản, nên không ai biết số tiền đó sẽ tới chùa bao nhiêu?

Ở chế độ xã hội chủ nghĩa hiện nay ở Việt nam, Phật tử đem lại chùa một nải chuối cúng Phật. Vừa đi qua khỏi cổng đã bị công an bẻ hết nửa nải. Đem đặt lên bàn cúng Phật nửa nải còn lại. Trên bệ thờ, Hồ chí Minh ngồi trước ông Phật nên chỉ một thoáng sau, ông Phật chỉ thấy còn lại vỏ chuối!

Nguyễn Thị Cỏ May

(Việt Báo)

Xuất khẩu tù. Chủ trương sáng suốt của Đảng ta đã thành công


Việc đưa em Tạ lên đường sang Mỹ vừa rồi, tiếp theo việc đưa tên Cù và Điếu trước đó, chỉ là bước đi nhỏ nhưng đã mở ra bước đi lớn lao và vĩ đại : Xuất khẩu tù. Một hướng xuất khẩu mới đầy tiềm năng để đem ngoại tệ về xây dựng đất nước và đem lại hạnh phúc cho nhân dân, là một chủ trương đẹp tuyệt vời của Đảng ta...

Thứ nhất là trong tình hình kinh tế bèo nhèo như hiện nay, chẳng xuất được cái gì kể cả cái ốc vít thì việc đưa xuất thành công liên tiếp lô hàng thử thức ba này là một bước đột phá, sáng tạo của Đảng ta, vận dụng linh hoạt đường lối CM, là dựa vào nhân dân, lấy của nhân dân để xây dựng CNXH...

Thứ hai là mặt hàng tù này thì hiện nay đất nước ta có rất nhiều, và tiềm năng. Vì bọn đấu tranh dân chủ bây giờ đông như quân Nguyên. Bọn này bị bắt thì bọn khác lại đứng lên tiếp lấy ngọn cờ đấu tranh. Nên Đảng ta cần phải tống khứ càng nhiều càng tốt bọn chúng sang Mỹ, hay bất cứ đâu kể cả địa ngục. Vì để chúng tự do bên ngoài, chúng léo nhéo chống phá tai hại lắm. Mà bắt nhốt chúng thì làm sao bắt cho hết được và nuôi lại tốn cơm...

Thì nay, sau những chập chững thăm dò đầu tiên của lô Cù và lô Điếu thì việc xuất thành công lô hàng Tạ này đã chứng tỏ rằng đây là một chủ trương đúng hướng của Đảng ta. Bọn tư bản giãy chết, và bọn Mỹ đã chịu món hàng độc đáo này của ta rồi. Giờ là lúc chúng ta lựa trong cái bọn đấu tranh dân chủ tiếp theo những tên béo nhất, tiếng tăm nhất và được giá nhất và cho nhập kho. Gán cho chúng những con số như 258, 87 hay số cặp đẹp 88 để lưu kho chờ lúc hàng lên giá sẽ xuất.

Rồi đô la, ngoại tệ sẽ đổ vào nước ta như nước ngập thành và sẽ ngập dài dài. Vì sau khi bắt và xuất hết bọn đấu tranh dân chủ thì ta sẽ bắt và xuất bọn đấu tranh phi dân chủ, phản dân chủ kể cả bọn DLV cờ đỏ sao vàng, ta cũng xuất luôn. Miễn là có người mua. 

Sau đó nếu ta xuất hết rồi mà bên Mỹ vẫn cần hàng thì ta sẽ trà trộn, đánh tráo để đưa các đợt tiếp theo là tù hình sự, bọn giết người cướp của, buôn lậu ma túy...thứ này thì ở ta nhiều và đông gấp vạn lần quân Nguyên. Với lại có gì khác đâu, nhìn mặt hàng nào, tù chính trị hay tù hình sự thì cũng giống y nhau. Cũng là thằng Annammít và cũng là tù 100% cả. Mà lại tù Việt Nam chất lượng cao và đậm đà bản sắc dân tộc. Và là thế mạnh có một không hai, thế giới không thể sánh bằng. 

Thế là cùng với việc xuất khẩu biển đảo quê hương, xuất gái và osin, giờ VN ta lại có một món hàng xuất khẩu đầy tiềm năng là xuất khẩu tù nhân. Và trở thành ba mặt hàng chiến lược, ba gọng kìm xung kích trên mặt trận xuất khẩu con người để dựng xây đất nước ngày càng đàng hoàng hơn và to đẹp hơn. Và cũng chứng tỏ rằng đất nước ta tuy rừng biển bạc, nhưng yếu tố chính để xây dựng Tổ Quốc vẫn là con người. Con người VN được định hướng XHCN. Nó cũng chứng tỏ sự sáng suốt của Đảng ta khi biết trồng cây gì, nuôi con gì. Và giờ thì biết xuất cái gì...

Thế mới biết Đảng ta chủ trương tính toán như thần, biết gieo hạt tốt nên giờ này được hưởng quả ngon...

Đảng ta tài tình thật ! Tài đến thế là cùng! Tiên sư Đảng ta...

Mai Tú Ân

Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm của tác giả.

(VA News)

Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2015

Đoan Trang - Mánh tuyên truyền của chính quyền trong vụ 6700 cây xanh (kỳ 2)

 Tất cả những người dân Hà Nội, nếu đã tham gia hoạt động của nhóm Vì Một Hà Nội và/hoặc gặp gỡ, tiếp xúc với các thành viên chủ chốt, đều biết rằng VMHNX chưa bao giờ nhận tiền của đảng phái nào, từ Việt Tân cho đến Cộng sản, và trong mọi trường hợp cần đến tài chính, luôn luôn chỉ có admin và một vài thành viên của nhóm bỏ tiền túi ra tự lo. Ấy thế nhưng các dư luận viên vẫn phải dằng dai như chão rách bài ca “VMHNX nhận tiền nước ngoài/ Việt Tân”, vì sao? Đó là bởi vì bọn họ đang thực hiện triệt để các kỹ thuật tuyên truyền mà cộng sản Liên Xô, Trung Quốc và phát xít Đức để lại.

Nói dối trắng trợn (big lie)

Ngoài việc dùng kỹ thuật framing để định hình dư luận vào hướng mình mong muốn thông qua ngôn ngữ, và lặp đi lặp lại, bộ máy tuyên truyền còn sử dụng kỹ thuật “nói dối trắng trợn”. Nhiệm vụ này thì do đội ngũ truyền thông phi chính thống (tức là không phải báo chí) đảm nhiệm. Trong thời buổi Internet, báo chí cho dù là quốc doanh đi nữa cũng vẫn phải cố gắng hướng tới chuyên nghiệp, khó có thể nói dối, dựng chuyện quá trơ trẽn; cho nên để việc đó lại cho dư luận viên và các trang mạng “phản lề trái” thì thích hợp hơn.

Vậy là đội ngũ dư luận viên chỉ phải làm mỗi một việc: bịa ra chuyện “VMHNX nhận tiền của nước ngoài/ thế lực thù địch/ phản động/ Việt Tân”, rồi cứ thế lặp đi lặp lại thật nhiều, liên tục. Không quan tâm “bọn nó” nghĩ gì. Không cần bằng chứng. Không cần tranh cãi với ai. Không cần trả lời chất vấn của ai. Cứ nói dối trắng trợn (big lie) cộng với lặp đi lặp lại (ad nauseam) là được rồi, sẽ định hướng (frame) được công luận.

      Cho dù các bạn trẻ có tham gia trong sáng, vô vụ lợi, tự nguyện và độc lập đến đâu,
                               họ vẫn bị dư luận viên gắn nhãn "bị giật dây, dụ dỗ".

Một ví dụ về màn tuyên truyền này trong lịch sử là sau Thế chiến I, khi phe hữu ở Đức làm rộ lên giai thoại rằng Đức không hề bại trận, mà là họ bị hậu phương phản bội, “đâm sau lưng”. Giai thoại ấy, dù là hão huyền 100%, vẫn trở thành một lý lẽ để sau này phe phát xít tận dụng, kích động chủ nghĩa dân tộc cực đoan và trả thù cả thế giới để rửa nhục.

Ở Việt Nam, dư luận viên học rất thuộc bài, khi không ngại dựng đứng đủ thứ chuyện. Thậm chí đến cả việc hai blogger Gió Lang Thang và Anh Chí (thành viên của VMHNX) bị hành hung, chúng cũng đổ luôn cho ba thành viên khác của nhóm là Bạch Hồng Quyền, Nguyễn Lân Thắng và J. B. Nguyễn Hữu Vinh làm.

Bản chất của tuyên truyền là dối trá và ngụy biện. Cho nên bên cạnh nói dối trắng trợn, trong vụ chống nhóm VMHNX, lực lượng bảo vệ chế độ còn dùng thêm hàng loạt phép ngụy biện: tấn công cá nhân, kích động thành kiến, phạm tội tập thể...

Gắn nhãn “phản động”, “gây rối”, “chống phá” lên đối phương

Ngay từ khi nhóm VMHNX được thành lập (30/3/2015), dư luận viên hay những kẻ thù địch với các giá trị dân chủ-nhân quyền đã lập tức gắn nhãn “phản động” lên nhóm Facebook này, coi họ là một tổ chức mà thành viên chỉ gồm hai loại: 1. Loại phản động, chuyên đi giật dây; và 2. Loại bị phản động giật dây.

Kỹ thuật tuyên truyền ấy có tên là “gắn nhãn” (labelling), trong đó, kẻ tuyên truyền dán những cái nhãn tồi tệ lên đối thủ của mình và kích động thành kiến sẵn có ở dư luận, khiến dư luận càng coi họ như cái gì đó đáng sợ, đáng ghét hoặc đáng khinh. Nói đơn giản hơn, đó là việc định nghĩa đối thủ bằng những từ xấu xa, tất nhiên không cần đúng sự thật. Kỹ thuật labelling được sử dụng khá nhiều trong tranh ảnh cổ động, chẳng hạn như trong các poster chiến tranh, họa sĩ thường khắc họa hình ảnh kẻ thù với những đặc điểm về nhân chủng sai lệch.

Lính Mỹ trong chiến tranh Việt Nam từng được mô tả như quái vật lông lá, mũi khoằm, mắt trợn trắng, móng tay dài sắc nhọn. Thời chiến tranh biên giới, khi Trung Quốc còn bị xác định là kẻ thù không đội trời chung của Việt Nam (Hiến pháp 1980) chứ chưa được nâng lên thành “bạn vàng bốn tốt” như bây giờ, hình ảnh “tên xâm lược bành trướng Bắc Kinh” béo lùn, răng to và thưa, áo cài nút kín cổ kiểu Tôn Trung Sơn, đầu đội mũ kepi sùm sụp, cũng rất phổ biến trong biếm họa, tranh cổ động.

                                          Ảnh tư liệu. Nguồn: blog Bùi Văn Bồng

Chịu sự định hướng của đảng Cộng sản, từ lâu nay, đa số dân Việt Nam vốn vẫn giữ thành kiến với những người “việc của mình không lo, đi lo chuyện thiên hạ”, nhất là nếu “chuyện thiên hạ” đó lại là chống phá nhà nước, gây rối trật tự xã hội, thì thật không thể chấp nhận nổi. Hiểu tâm lý đó lắm, nên đám dư luận viên phải ra sức gắn mác “phản động”, “gây rối”, “chống phá” lên những người biểu tình, bất kể họ ôn hòa, lịch thiệp đến đâu.

Khi các thành viên chủ chốt của VMHNX, gồm Nguyễn Anh Tuấn, Cao Vĩnh Thịnh, và một số người khác, có mặt tại cơ quan tiếp dân của UBND TP Hà Nội, đám cán bộ ở đó rất ưa cái lối thỉnh thoảng làm như vô tình buông ra vài câu hỏi với vẻ khiêu khích, châm chọc, tuy chúng chẳng liên quan gì đến nội dung đang được trao đổi: “Ơ này, thế Tuấn với Thịnh đang công tác ở đâu thế nhỉ?”, “Thu nhập khá không?”, “Mấy cháu rồi?”...

Không khó để nhận ra họ chỉ muốn củng cố định kiến, rằng VMHNX là một bọn rảnh việc, hoặc tệ hơn nữa, một lũ những kẻ thất nghiệp, bất mãn, đang tìm đủ cách gây rối, chống phá chính quyền.

Và chính quyền không ngừng củng cố định kiến ấy, bằng kỹ thuật lặp đi lặp lại, bằng sử dụng bài vở, tranh ảnh, clip... đầy chất hằn học mà thiếu hẳn sự có học.

                                    Đây là cách mà cỗ máy tuyên truyền của Đ&NN đối xử với
                         những người yêu cây xanh, bảo vệ môi trường và thúc đẩy sự minh bạch.

Phạm tội tập thể

Những lý luận kiểu như “cả phong trào dân chủ là một đám đồi bại, dâm loạn”, “bọn yêu cây là bọn gây rối”... ngoài mắc lỗi ngụy biện “khái quát hóa vội vã”, còn là sự thể hiện kỹ thuật tuyên truyền có tên “phạm tội tập thể” (guilt by association).

Với kỹ thuật này, các tuyên truyền viên muốn thuyết phục dư luận rằng một quan điểm hay hành động nào đó là của một (hoặc một số) nhóm/ tập thể xấu, và vì thế, nó sai, cho nên làm người tốt thì không thể ủng hộ nó. Nếu chủ trương bảo vệ cây xanh, yêu cầu chính quyền minh bạch, lại là của một nhóm những kẻ xấu, đáng sợ, đáng ghét hay đáng khinh, thì nó sai, và dư luận tiến bộ phải lên án, tẩy chay nó.

Và thông qua hoạt động tuyên truyền do đội ngũ dư luận viên thực hiện dưới sự giật dây của an ninh và tuyên giáo, các giá trị dân chủ, nhân quyền, lòng yêu nước, tinh thần cộng đồng... tất cả đều trở thành sai trái, cũng như toàn bộ phong trào dân chủ và các quan điểm ủng hộ dân chủ đều sai trái, bởi vì chúng do những người bị gắn nhãn “dân chủ cuội”, “dâm chủ”, “bệnh hoạn”, “độc tài tương lai” tiến hành.

                                                                         * * *

Trở lại với bản kết luận của Thanh tra Hà Nội, cơ quan thanh tra cho rằng Đề án 6700 cây xanh về cơ bản là chủ trương đúng, “nhược điểm, thiếu sót lớn... là công tác thông tin tuyên truyền... trước và trong quá trình thực hiện chưa tốt”.

Nhưng điều này cần được hiểu cho đúng, là: Những gì gọi là truyền thông chính trị, là minh bạch, công khai, thì Đảng và Nhà nước mới làm kém. Còn tuyên truyền, nhào nặn dân chúng, định hướng dư luận theo hướng tà trị, thì họ luôn xuất sắc.

Đoan Trang

(Đoan Trang Blog)

Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2015

Trần Ngọc Văn - Chân dung bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh


I. Tự Thiêu Thiệt hay Dổm ở Paris?

Tháng 4 năm 2000, Paris tổ chức Lễ Quốc Hận. Bỗng dưng có người ngửi thấy mùi xăng, quay qua thấy một phụ nữ mặc áo đỏ quỵ xỉu xuống. Bà Hải phu nhân của ông Tôn Thất Vinh chạy lại đỡ người phụ nữ. Bà Hải la hoảng vì ngửi thấy mùi xăng nơi áo khoác màu đỏ của người phụ nữ.

Người phụ nữ nói trong tiếng thều thào: “Tôi tên Nguyễn Thị Ngọc Hạnh. Tôi ở tỉnh lẻ Rennes. Tôi lên đây quyết lấy mạng sống mình để thức tỉnh lương tri con người về tội ác CSVN. Tôi đã tẩm xăng để tự thiêu. Nhưng sợ tự thiêu không chết nên tôi đã uống 150 viên thuốc, không chết vì tự thiêu thì tôi cũng chết vì thuốc”. Nghe lời này, Ban Tổ Chức xúc động. Người ta lật đật đưa bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh vào nhà thương để xổ ruột kẻo không thuốc sẽ làm cho bà chết.

Khi ấy không ai suy nghĩ là mình bị bịp.

Bác sĩ Lê Minh Tài, ông Lê Minh Triết, và ông Dương Quang Hiền trong Ban Tổ Chức lật đật gọi điện thoại cho luật sư Hoàng Duy Hùng đang biểu tình ở San Jose báo tin có người phụ nữ quyết quyên sinh để phản đối Cộng Sản Việt Nam. Luật sư Hoàng Duy Hùng thông báo tin tức này ngay tại địa điểm biểu tình và trên Đài Quê Hương, ai nấy nghe đều xúc động cho hành vi quả cảm.

Khi ấy bà Nga Bùi và Đài Quê Hương còn rất thân thiết. Bà Nga Bùi gọi ngay trên làn sóng Đài Phát Thanh Quê Hương yêu cầu Đài đừng quá tâng bốc bà Ngọc Hạnh, chỉ loan tin sự kiện có người muốn quyên sinh phản đối CSVN thôi. Bà Nga Bùi cho rằng có nhiều điểm nghi ngờ trong vụ này. Theo bà, tự thiêu tại sao không tẩm xăng vào người mà chỉ tẩm xăng vào áo khoác? Tại sao bật quẹt lên mà áo khoác không cháy? Đã muốn tự thiêu thì tại sao lại sợ tự thiêu không được mà phải uống 150 viên thuốc? Uống 150 viên thuốc thì thuốc gì mà không chết? Bà Ngọc Hạnh có xổ thuốc ra không?

Những chất vấn của bà Nga Bùi làm cho bà Đoan Trang nổi giận cho rằng bà Nga Bùi ganh tỵ với bà Ngọc Hạnh, từ đó hai bên đấu đá trở thành kẻ thù không đội trời chung với nhau. Ông Joseph Bùi, chồng của bà Nga Bùi, bay qua tới tận Paris và xuống dưới Rennes để tìm hiểu sự việc.

Chỉ trong 24 tiếng đồng hồ, những câu hỏi hóc búa của bà Nga Bùi đã đến tai Ban Tổ Chức ở Paris. Chính ông Lê Minh Triết kiểm tra lại áo khoác màu đỏ thì thấy xăng chỉ tẩm sơ sơ cho có mùi. Người ta đổ dồn vào nhà thương thì biết bà Ngọc Hạnh đã bỏ trốn khỏi nhà thương, chả có xổ ruột gì hết, nên việc uống 150 viên thuốc quyên sinh lại là một chuyện bịp nữa.

Sau khi đi Pháp về, ông Joseph Bùi quả quyết bà Ngọc Hạnh ở Rennes nghèo đói, giao du với nhóm Việt Cộng Hải Phòng, nợ nần lung tung. Bà Ngọc Hạnh và chồng bà là ông Rô không còn được đầm thấm. Tin đồn cho biết bà Ngọc Hạnh có tình nhân. Ông Joseph Bùi và bà Nga Bùi quả quyết bà Ngọc Hạnh không có đấu tranh thiệt, chỉ làm màn trình diễn để bịp thiên hạ. Bịp để làm gì thì có nhiều lý do. Hai lý do lớn nhất đó là nhận lệnh tình báo CSVN để xâm nhập gây phân hóa và đánh phá những cá nhân, đoàn thể và các cơ quan truyền thông chống Cộng, hoặc, để được nổi tiếng từ đó có cơ hội làm tiền.

Trong tháng 5/2000, Đài Quê Hương quyên hơn 30 ngàn Mỹ Kim gởi cho bà Ngọc Hạnh. Bà trang trải xong các món nợ.

Các nhân chứng cho màn bịp này chính là quý vị Lê Minh Triết, Lê Minh Tài, Dương Quang Hiền, Phạm Anh Dũng, Tôn Thất Vinh và phu nhân là bà Hải, v.v. Cả Paris khi nhắc đến bà Ngọc Hạnh về vụ này ai cũng lắc đầu, đó là lý do tại sao khi bà ra mắt sách Thế Lực Đen ở Paris không ai tới tham dự cả.

Những câu hỏi cho bà Ngọc Hạnh để trả lời cho màn tự thiêu dổm lần thứ nhất: Bà có ý định tự thiêu, tại sao bà không tẩm xăng vào người mà chỉ tẩm xăng sơ sơ trên áo khoác? Tại sao bà bật quẹt tự thiêu mà không cháy? Bà đã uống 150 viên thuốc, vậy thì thuốc gì mà bà không chết? Bà đã được đưa vào nhà thương để sổ ruột, bà có sổ ruột hay không? Nếu bà đã xổ ruột, bà có hồ sơ bệnh lý của nhà thương?

Nha sĩ Đàm Bảo Kiếm ở Nam California đã đặt những câu hỏi này với bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh, được gởi trên mạng cách đây vài năm, và còn lưu trữ trên website Bạch Đằng Giang. Bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh cứng họng không trả lời.

II. Con của nhà cách mạng lão thành Việt Quốc?

Sau khi diễn được màn bịp thứ nhất, bà Ngọc Hạnh được bà Đoan Trang phỏng vấn trên Đài Quê Hương, bà Ngọc Hạnh cho biết gốc gác gia đình như sau: “Tôi là một thiếu nữ và sau đó là một người đàn bà bất hạnh, gia đình cha mẹ nghèo khổ, lên 13 tuổi tôi phải nghỉ học để đi bán hàng rong.” Bà cho biết bà là một tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo, không đảng phái, và khi Cộng Sản chiếm miền Nam, bà vượt biên qua Miên, học tiếng Miên và sống trà trộn với Miên, cuối cùng bà đến được nước Pháp.

Hai năm sau, bà Ngọc Hạnh lên trên Đài của Nguyễn Hữu Chánh nói lai lịch của bà sai biệt 180 độ như sau: “Bản thân gia đình cha mẹ tôi là giai cấp trung lưu, có của ăn của để. Tôi được may mắn đến trường, và vào Đại Học Văn Khoa ngành Văn Chương. Khi Việt Cộng vào chiếm miền Nam, tôi và các sinh viên trong trường ngấm ngầm tổ chức chống bọn Việt Cộng đang chiếm lãnh quê hương và thành phố Sài Gòn nơi tôi và gia đình đã từng sinh sống trong tràn đấy hạnh phúc cùng no ấm vật chất…”

Không biết lai lịch nào của bà Ngọc Hạnh là đúng đây?

Tháng 5/2000, bà Ngọc Hạnh tuyên bố trên Đài Quê Hương vì bà quyết lấy thân của bà soi sáng cho lương tri nhân loại và đã tự thiêu hụt nên bà sẽ tự thiêu và ngày 19/5/2000. Nhiều thính giả nghe thấy như vậy rơm rơm nước mắt, có người nhanh chân chạy đến đóng tiền hậu sự cho bà Hạnh. Có người gọi vào năn nỉ xin bà Ngọc Hạnh đừng tự thiêu, hãy dùng thân bà cho đại sự. Nhưng có thính giả gọi vào hỏi bà tại sao tự thiêu ngày 19/5? Bà trả lời vì bà là một tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo, ngày đó là ngày Đức Thày Huỳnh Phú Sổ lập nên Phật Giáo Hòa Hảo, bà quyên sinh là để hoằng dương Phật Giáo Hòa Hảo và nhân tiện cũng để phản đối phái đoàn CSVN đến Paris. Thính giả đó lập tức cho biết Đức Thày sáng lập Phật Giáo Hòa Hảo vào 19/5 âm lịch chớ không phải dương lịch và Phật Giáo Hòa Hảo không đề xướng quyên sinh như vậy. Bà Ngọc Hạnh chưng hửng nói bà lộn, vậy thì bà sẽ tìm ngày khác để tự thiêu!!! Nhưng nhờ màn trình diễn này mà bà có hơn 30 ngàn Mỹ Kim.

Trong quyển Lửa Tự Do và cả quyển Thế Lực Đen, bà Ngọc Hạnh không dám viết về gốc gác của bà. Tất cả chỉ vòng vo, đoạn trước đá đoạn sau. Trước đây trên Đài Quê Hương bà cho biết bà là một tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo, không đảng phái, nhưng trong quyển Thế Lực Đen thì phần giới thiệu tiểu sử bà là con một nhà cách mạng Việt Quốc!!

Cũng năm 2000, bà Ngọc Hạnh xin gia nhập vào tổ chức của ông Hoàng Duy Hùng, ông Hùng từ chối khéo, chỉ cho tiền bà. Trong quyển Lửa Tự Do xuất bản năm 2001, chính bà Ngọc Hạnh xác nhận đã nhận tiền của ông Hoàng Duy Hùng. Sau khi ông Hoàng Duy Hùng không nhận bà Hạnh vào tổ chức, bà Hạnh xin gia nhập Liên Minh Quang Phục của chiến sĩ Võ Đại Tôn do ông Lê Hoàn Sơn tuyên thệ. Tiếp đến, bà xin gia nhập Đại Việt Cách Mạng Đảng do ông Bắc Ninh tuyên thệ. Năm 2001, bà qua Hoa Kỳ, bà len lỏi vào Đại Việt Quốc Dân Đảng, ông Trương Việt Hoàng long trọng giới thiệu bà đến đồng hương Nam California. Sau đó, do môi giới của bà Việt Nữ, bà Ngọc Hạnh lại xin gia nhập Chính Phủ của Nguyễn Hữu Chánh. Về sau này, bà xin gia nhập Việt Tân nhưng không biết Việt Tân có tuyên thệ bà hay chưa? Mỗi lần tuyên thệ vào một tổ chức bà đều nói dối là bà chưa có vào tổ chức nào cả.! Rõ ràng, bà Ngọc Hạnh một khi đã nổi tiếng thì tìm cách len lỏi vào mọi tổ chức, để làm gì? Những người như ông Phùng Ngọc Sa của Đại Việt Cách Mạng trải qua kinh nghiệm đắng cay biết bà Ngọc Hạnh lúc nào cũng nói dối và chuyên viên đâm thọt để cho các đoàn viên trong tổ chức hiểu lầm lẫn nhau.

Bà Ngọc Hạnh viết trên quyển Thế Lực Đen bà là con của một nhà cách mạng Việt Quốc thì danh tánh nhà cách mạng đó là gì? Bà học Đại Học theo ngành Văn Khoa thì học đại học nào? Năm nào? Ai là bạn học? Sau năm 1975 bà cùng các sinh viên nổi dậy chống Cộng thì sự kiện đó năm nào? Ở đại học nào? Sinh viên nào quen biết bà? Còn nếu bà đi bán hàng rong thì bà bán ở nơi nào, thành phố hay tỉnh nào? Sau năm 1975 bà vượt biên qua Miên hồi nào và làm sao bà đến được Pháp? Trong trường hợp nào bà lập gia đình với ông Rô và có con? Bà là tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo thời gian nào? Là con cháu của nhà cách mạng lão thành Việt Quốc, sao bà lại xin gia nhập và tuyên thệ vào Đại Việt Cách Mạng Đảng, Đại Việt Quốc Dân Đảng, và chính phủ của Nguyễn Hữu Chánh?

Vật chứng và nhân chứng cho màn bịp này là những cuốn băng bà nói chuyện trên Đài Quê Hương, Đài của Nguyễn Hữu Chánh. Nhân chứng vụ bà tuyên thệ vào Đại Việt Cách Mạng là ông Bắc Ninh và ông Phùng Ngọc Sa liên lạc với bà nhiều lần. Nhân chứng tuyên thệ vào Liên Minh Quang Phục là ông Lê Hoàn Sơn và ông Lê Hoàn Sơn có báo cáo cho lãnh đạo là ông Võ Đại Tôn v.v.

III. Trắng Án Ở London?

Vừa được trả tự do từ nhà tù Anh, bà Ngọc Hạnh được các đài phát thanh Việt ngữ phỏng vấn, bà tuyên bố nảy lửa bà được trắng án. Trên đài Radio Bolsa, Việt Dzũng phỏng vấn bà Ngọc Hạnh, bà tâm tình: “Tòa đã ra phán quyết trắng án cho tôi vì thấy tôi đấu tranh có chính nghĩa”. Nhiều người dân nghe câu này hoan hô bà Ngọc Hạnh quá trời vì như vậy từ này về sau nhân danh chống Cộng thì có phạm luật cũng được trắng án. Nhưng có những người nghe đoạn tâm tình này như nha sĩ Đàm Bảo Kiếm lập tức tuyên bố là một chuyện bịp. Ông Ngô Ngọc Hiếu đưa ra bằng chứng Tòa phán quyết bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh nhận có bệnh tâm thần để được Tòa cho đi chữa trị và cho tự do. Nha sĩ Đàm Bảo Kiếm đã đưa ra các bằng chứng này trên trang mạng Bạch Đằng Giang nhiều năm trời, bà Ngọc Hạnh không cách nào trả lời được.

Nguyên do như thế nào?

Sau màn bịp thứ hai tuyên bố trên đài phát thanh Quê Hương sẽ tự thiêu vào một ngày rất gần, đem thân xác của bà là đuốc soi sáng lương tri nhân loại, bà đã được Đài Quê Hương mời qua San Jose. Bà Ngọc Hạnh bay qua San Jose với ông Phạm Anh Cường, người tình của bà, và nói phải có ông Cường đi theo để bảo vệ bà!! Ông Phạm Anh Cường hiện nay đang ở tù tại Pháp vì tội sờ mó đứa cháu gái dưới vị thành niên. Con người có máu “dê” như vậy mà đi theo sát bà Ngọc Hạnh bao nhiêu ngày tháng trời và ngủ cùng khách sạn thì đồng hương tự hiểu.

Bà Đoan Trang và nhiều người có lòng khuyên can bà Ngọc Hạnh khi nào cần thì mới đem thân xác mình ra để có chết thì Cộng Sản Việt Nam cũng chết theo. Bà Ngọc Hạnh làm một di chúc, căn dặn nếu bà có chết vì chính nghĩa Quốc Gia, xin bà Đoan Trang lo cho mấy đứa con của bà. Bà Đoan Trang tưởng thiệt, sụt sùi khóc và cam đoan sẽ lo lắng cho mấy đứa con của bà Ngọc Hạnh. Vì quá cảm động và muốn cho có người lo lắng tài chánh cho con cái của bà Ngọc Hạnh, bà Đoan Trang đưa bà Ngọc Hạnh và ông Phạm Anh Cường đến gặp ông Kevin Khánh là một thương gia hảo tâm hay đóng góp cho các công việc chung dưới danh nghĩa ẩn danh.

Biết ông Kevin Khánh là người hảo tâm, rất rộng rãi, bà Ngọc Hạnh liền “tâm sự” là bà sẽ tự thiêu khi nào cán bộ cao cấp Cộng Sản Việt Nam đến Âu Châu hay đến Mỹ. Ông Kevin Khánh là một người có đầu óc thực tế, khuyên bà Ngọc Hạnh nếu đem bản thân ra chết thì chế độ CSVN phải sụp hay một cán bộ cao cấp CSVN như Nguyễn Tấn Dũng chết theo thì mới đáng. Bà Ngọc Hạnh liền “nổ” là bà làm được, bà sẽ xâm nhập vào Việt Nam và sẽ ôm bom để cùng chết với một cán bộ cao cấp CSVN. Ông Khánh hỏi bà làm sao xâm nhập được Việt Nam? Bà Ngọc Hạnh nói bà biết tiếng Miên vì bà đã từng vượt biên ở Miên, bà học tiếng Miên và sống trà trộn với người Miên. Bà tâm tình: “Cái khó đó là khuôn mặt Hạnh đã bị người ta biết rồi, bây giờ phải đi giải phẩu thẩm mỹ để Cộng Sản không nhìn ra”. Trong lúc nói chuyện, bà Ngọc Hạnh liên tục lướt mắt đưa tình với ông Phạm Anh Cường, ông Khánh thấy được và ông đưa đến nhận xét những lời bà Ngọc Hạnh nói khó mà tin được. Ông Khánh có cho bà Ngọc Hạnh một số tiền nhưng không cho nhiều như bà tưởng. Bà tưởng sụt sùi tâm tình với ông Khánh thì được tiền đi sửa sắc đẹp, ai dè ông Khánh nhìn ra được âm mưu của bà.

Chuyến đi qua San Jose này, bà nhận được sự giúp đỡ công khai là hơn 30 ngàn Mỹ Kim.

Bà bay về lại Paris, bà nói với ông Dương Quang Hiền muốn gặp Ls. Hoàng Duy Hùng trong một chuyến công tác của ông Hùng ở Âu Châu. Ông Hùng đến Paris gặp bà Ngọc Hạnh ở ngay tiệm sách của ông Dương Quang Hiền. Ông Hoàng Duy Hùng từ chối không nhận bà Ngọc Hạnh vào tổ chức. Bà Ngọc Hạnh xin ông Hùng ủng hộ tinh thần, tài chánh, và giới thiệu quen biết những người đấu tranh ở Âu Châu. Ông Hoàng Duy Hùng đồng ý yểm trợ tài chánh và tinh thần. Ông Hùng móc túi ra tặng hết tiền cho bà Ngọc Hạnh ngay tại chỗ. Trong quyển Lửa Tự Do bà Ngọc Hạnh xác nhận điều này là đã nhận tiền yểm trợ của ông Hùng. Sau đó, ông Hùng cho bà biết ở Na Uy có ông Nguyễn Hoàng Long và bà vợ rất ghét Cộng Sản, dám nói dám làm. Ở bên London thì có ông Ngô Ngọc Hiếu là một chiến sĩ chống Cộng kiên cường không mệt nghỉ trong mấy chục năm qua. Bà Ngọc Hạnh xin điện thoại hai người này và nhờ ông Hùng giới thiệu. Ông Hùng giới thiệu bà Ngọc Hạnh cho ông Nguyễn Hoàng Long và ông Ngô Ngọc Hiếu.

Bà Ngọc Hạnh cùng với ông Phạm Anh Cường bay qua Oslo nước Na Uy. Ông Long đến đón, dẫn đi xem thắng cảnh Oslo. Sau đó, ông Cường và bà Hạnh đi ra ngoài thuê khách sạn ở riêng. Bà Hạnh xúi ông Long hãy tự thiêu trước Tòa Lãnh Sự của Việt Cộng tại Oslo hoặc lấy xe ủi tòa đại sứ này. Ông Long không đồng ý vì chủ trương của ông Long là đấu tranh làm sao cho có hiệu lực chớ không phải đấu tranh để lấy tiếng. Thấy xúi ông Long không được, và sau một tuần du hý với ông Phạm anh Cường ở Na Uy, bà Ngọc Hạnh bay về Paris.

Bà Ngọc Hạnh liên lạc với ông Ngô Ngọc Hiếu cho biết muốn làm một công tác ngoạn mục vào ngày 2/9/2000, làm bẽ mặt Lễ Quốc Khánh của Việt Cộng. Vợ chồng ông Ngô Ngọc Hiếu đón tiếp bà Hạnh cách long trọng như một thượng khách. Trong lá thư trả lời ông Vũ Trọng Khải, ông Hiếu cho biết ông bàn với bà Ngọc Hạnh thời buổi đấu tranh chính trị thì phải đấu tranh làm sao cho thế giới thấy chính nghĩa thuộc về người Quốc Gia. Ông Hiếu vạch định kế hoạch ngày 2/9 đến tòa Đại Sứ của Việt Cộng, kéo cờ Việt Cộng xuống đem đốt, treo cờ chính nghĩa Vàng Ba Sọc Đỏ lên. Làm như vậy là nêu cao chính nghĩa, không phạm luật, và nếu đốt cờ thì chi là vi cảnh mà thôi. Bà Ngọc Hạnh đồng ý kế hoạch này. Nhưng khi đến nơi, bà không làm theo kế hoạch, bà rẩy xăng đốt cổng và tấm thảm của tòa Đại Sứ Việt Cộng. Cảnh sát Anh lập tức đến bắt và truy tố hình sự bà Ngọc Hạnh tội gây hỏa cách bất cẩn có thể gây thương tích cho người khác.

Dầu bà Ngọc Hạnh làm ngoài kế hoạch, ông Ngô Ngọc Hiếu thấy bà ở tù thì cả gia đình ông lăn xả vào để cứu bà Ngọc Hạnh. Ông Hiếu thông báo cho các nơi biết bà Ngọc Hạnh bị ở tù và xin mọi người yểm trợ tinh thần cho bà Ngọc Hạnh. Ông Hiếu gọi điện thoại nhờ luật sư Hoàng Duy Hùng đến Anh nghiên cứu cách gỡ bà Ngọc Hạnh ra. Luật sư Hùng vì mới có đứa con đầu lòng, chưa qua ngay được, lập tức gởi hai vợ chồng người em gái là cô Teresa Ngọc Hoàng sang Anh. Bây giờ cô Teresa Ngọc Hoàng là một luật sư, năm 2000 mới chỉ là phụ tá cho luật sư Hùng. Cô Teresa Ngọc Hoàng qua 2 tuần lo thông dịch các giấy tờ nguyên do tại sao người Việt tỵ nạn Cộng Sản đấu tranh để Tòa có cảm tình với bà Ngọc Hạnh. Cuối tháng 10/2000, vợ chồng cô Teresa Ngọc Hoàng trở về lại Texas. Thời gian này bà Ngọc Hạnh từ trong nhà tù gọi ra trả lời phỏng vấn trên các đài, cám ơn luật sư Hùng và em của luật sư Hùng vì đã tận tâm lo cho bà.

Động lực đấu tranh chỉ được cứu xét để giảm án chớ không phải vì như vậy là được trắng án. Hành vi đốt nhà là hành vi phạm luật hình, Tòa quyết định xử bà Ngọc Hạnh. Tội này có thể ở tù vài năm, nhưng nếu xét động lực tốt, tòa có thể giảm xuống ở tù một hay hai năm. Bà Ngọc Hạnh không muốn ở tù 1 năm hoặc 2 năm, bà muốn được tự do ngay hoặc chỉ ở tù vài tháng. Vì vậy, bà Ngọc Hạnh đòi nhận có bệnh tâm thần để được tòa cho đi chữa trị và trả tự do. Ông Ngô Ngọc Hiếu không chịu vì như vậy sẽ để một dấu ấn tại Anh người Việt Quốc Gia đi đấu tranh là bệnh tâm thần hay hèn nhát mà thôi. Ông Hiếu khuyên bà vì chính nghĩa Quốc Gia, bà nên chịu khó một vài năm. Bà Ngọc Hạnh cãi nhau với ông Hiếu dữ dội, nói ông Hiếu không ở tù nên không biết cái khổ của người tù nhân.

Không thuyết phục được ông Hiếu, bà Hạnh lập tức xoay qua tìm chiêu để hạ ông Hiếu ngõ hầu không ai tin vào ông Hiếu nữa. Bà liên lạc ông Phạm Anh Cường nhờ nhóm thông dịch viên người Hải Phòng lo hồ sơ nhận là bà có bệnh tâm thần. Mặt khác, bà tung tin ông Hiếu muốn lấy tiền của bà do đồng hương ở Bắc California đóng góp nên tìm cách đầu độc cho bà chết ở trong tù. Sau này, khi thấy luật sư Hoàng Duy Hùng không yểm trợ bà nữa, và vì luật sư Hoàng Duy Hùng biết các ngón bịp của bà, bà tung tin luật sư Hoàng Duy Hùng gởi cô em gái qua Anh để cùng với ông Ngô Ngọc Hiếu đầu độc bà. Bà quên mất hệ thống nhà tù ở Anh cũng như ở Mỹ rất chặt chẽ, nếu ai bị đầu độc trong tù, cả ban giám thị sẽ bị kiện, bị trừng phạt hay bị cách chức. Chỉ cần thấy tù nhân nôn mữa hoặc có dấu hiệu trúng độc, không cần sự đồng ý của tù nhân, cai tù lập tức cho bác sĩ đến khám để điều tra nguyên do ngõ hầu sau này họ không bị trách nhiệm. Người ta hỏi bà làm sao ông Hiếu đầu độc được bà, tại sao không có giấy tờ bác sĩ và nhà tù cho biết bà bị trúng độc hay có dấu hiệu trúng độc, và tại sao bà không báo cho hệ thống trại giam bà bị đầu độc? Bà cứng lưỡi không trả lời được, bà ra vẻ cao thượng vì bà muốn lấy lòng bác ái tha thứ cho kẻ hãm hại bà để cho họ ăn năn hối cải (sic!).

Tháng 2 năm 2001, sau khi được chữa trị trong nhà thương tâm thần, bà Ngọc Hạnh được trả tự do về lại Pháp. Bà đã làm nhục người Việt tỵ nạn Cộng Sản ở tại Anh đó là đấu tranh chống Cộng chỉ vì mắc bệnh tâm thần hay hèn nhát mà thôi. Ông Ngô Ngọc Hiếu rất đau đớn chuyện này, nhưng buộc lòng ông đã phải công bố các tài liệu của tòa cho thấy bà Ngọc Hạnh nhận hành vi tâm thần của bà. Nha sĩ Đàm Bảo Kiếm đã đưa các tài liệu này trên trang nhà Bạch Đằng Giang. Nếu bà Ngọc Hạnh ngay chính sẵn sàng “đem thân mình soi sáng lương tri nhân loại” thì bà hãy đưa giấy tòa phán bà trắng án đi. Còn không, rõ ràng bà Ngọc Hạnh nói dối và bịp, chuyên viên dựng chuyện hãm hại những chiến sĩ Quốc Gia có lòng như ông Hiếu.

IV. Đấu Tranh Tại Pháp Đình Hoa Kỳ?

Sau khi diễn được màn tuyên bố trắng án ở tòa pháp đình nước Anh, bà được Đài Quê Hương đưa qua San Jose đón rước long trọng như một “anh thư của thời đại”. Những ai biết chuyện thì gọi đó là “ung thư của thời đại”.

Những số tiền đã đóng góp cho Quỹ Pháp Lý của Nguyễn Thị Ngọc Hạnh được tính toán, và bà Ngọc Hạnh sau này nói là Đài Quê Hương “giật” của bà Ngọc Hạnh vì số tiền trao cho bà Ngọc Hạnh “quá ít” so với những gì bà suy diễn. Nguồn tài chánh mà bà Ngọc Hạnh hy vọng sẽ rộng tay cho bà vì những ngày ở tù tại Anh là ông Khánh thì cũng không thấy. Bà Ngọc Hạnh có biết đâu rằng lúc đó ông Khánh cũng gặp khủng hoảng tài chánh vì thị trường chứng khoáng xuống dốc thê thảm. Ông Khánh là một thương gia đầu tư vào thị trường chứng khoáng nên điều này ảnh hưởng rất nhiều trên các chi phí của ông.

Để kiếm tiền, bà Ngọc Hạnh cho xuất bản cuốn Lửa Tự Do. Thời gian này bà còn hy vọng ông Khánh và luật sư Hoàng Duy Hùng sẽ quay trở lại yểm trợ cho bà nên trong quyển Lửa Tự Do bà còn ca tụng ông Khánh và ông Hùng. Vì biết ông Ngô Ngọc Hiếu đã “dứt khoát” gọi bà là kẻ bịp nên trong quyển Lửa Tự Do bà Ngọc Hạnh dựng chuyện bôi bẩn ông Ngô Ngọc Hiếu tối đa. Đương nhiên lúc này còn mặn mà với Đài Quê Hương nên bà Ngọc Hạnh tâng bốc Đài Quê Hương lên tầng mây xanh. Lúc đó, bà được đánh bóng là “anh thư của thời đại” nên sách bán như tôm tươi, mỗi quyển $20. Có người tặng cả trăm cả ngàn. Vì là bán sách nên bà không cần công bố chi thu và nguồn tin thân cận của Đài Quê Hương cho biết thu được cả trăm ngàn Mỹ kim.

Thời gian này là thời gian huy hoàng nhất của bà Ngọc Hạnh, đi tới đâu bà cũng được đưa đón như một thượng khách, bà còn đưa con của bà đi chung để được hưởng lấy những vinh quang của người mẹ. Nếu bà có tâm thật và chống Cộng thật thì đó cũng là điều đáng mừng cho bà, nhưng đây, nhìn xa tưởng là vàng, tới gần mới biết là vàng “dẻo”.

Tháng 9/2001, Nguyễn Tấn Dũng đến San Francisco. Bà tuyên bố với bà Đoan Trang đây là thời điểm bà tự thiêu ngay trong hội trường có mặt Nguyễn Tấn Dũng để báo chí truyền thông quốc tế quay phim truyền ảnh chuyển đi cả thế giới thì bà “thức tỉnh cả lương tri nhân loại”. Bà Đoan Trang và ông Nguyên Khôi xúc động, lệ rưng rưng, tưởng chắc kỳ này bà làm thiệt thì những tiếng chì tiếng bấc xe ngưng lại.

Khi Nguyễn Tấn Dũng đến, người Việt biểu tình ở ngoài cả hàng ngàn người. Với sự kế hoạch của Đài Quê Hương, bà Ngọc Hạnh và ông Phạm Anh Cường đã thuê khách sạn trước và chuẩn bị các đồ tự thiêu. Nếu tự thiêu thiệt thì quá dễ, bà Ngọc Hạnh chỉ cần tẩm xăng, ông Cường bật quẹt, thân hình của bà phực lửa liền. Nhưng bà Ngọc Hạnh lừa luôn cả Đài Quê Hương, bà chả tự thiêu, bà và ông Phạm Anh Cường đốt cây bùi nhùi đứng la hét trong phòng họp, thế là bảo vệ nhào đến bắt giữ. Nguyễn Thị Ngọc Hạnh chả cháy cọng lông nào và Nguyễn Tấn Dũng cũng không bị sơ sẩy một miếng. Lấy cớ này, cảnh sát ra ngoài dẹp tan cuộc biểu tình của người Quốc Gia.

Những người như ông Lê Hoàng Trung và Võ Tư Đản căm giận Đài Quê Hương và bà Ngọc Hạnh vì cho rằng họ đã tạo cớ cho cảnh sát giải tán cuộc biểu tình. Dân chúng San Jose bàn ra tán vào “anh thư tự thiêu không bao giờ cháy” và cho rằng bà Ngọc Hạnh làm nhục người Quốc Gia vì nếu có can đảm như người Hồi Giáo ôm bom tự sát thì làm, tự thiêu thiệt thì tự thiêu, còn không làm thì thôi, làm giả mạo thì chỉ hề hóa công cuộc đấu tranh.

Đài Quê Hương giận tím người vì bị bà Ngọc Hạnh lừa nhưng không nói ra được, đã lỡ leo lên lưng cọp thì phải leo luôn. Bà Ngọc Hạnh gọi điện thoại ra buộc bà Đoan Trang phải kiếm người đóng tiền thế chân cho bà Ngọc Hạnh tại ngoại hầu tra. Bà Đoan Trang liên lạc với ông Khánh, hy vọng ông Khánh có khả năng giúp đỡ. Ông Khánh không đồng ý cái trò bịp của Ngọc Hạnh, tự thiêu thiệt thì không ai nói gì, còn tự thiêu giả hoài để hề hóa công việc đấu tranh nên ông nói một câu xanh dờn: “Thời đại này mà còn tự thiêu dỏm? Khủng bố không ra khủng bố, đấu tranh chính trị dương cao ngọn cờ chính nghĩa cũng không ra đấu tranh chính trị. Tôi không yểm trợ và không giúp đóng tiền thế chân”. Bà Đoan Trang cho bà Ngọc Hạnh biết chuyện này, thế là trong quyển Thế Lực Đen bà Ngọc Hạnh chụp cho ông Khánh cái mũ trùm tình báo hải ngoại chỉ vì ông Khánh có hành vi bí ẩn và đã tuyên bố “thời đại này mà còn khủng bố à?”

Không có sự yểm trợ của ông Khánh, Đài Quê Hương kêu gọi sự giúp đỡ của đồng hương để đóng tiền thế chân. Các chị phụ nữ đấu tranh đến thăm bà Ngọc Hạnh trong tù, bà Hạnh kể lễ ở tù khổ lắm, bà Hạnh đang bị ung thư, rụng tóc, sắp chết. Các chị về, cảm động quá, ai nấy hăng say đòi mang nhà cửa của mình ra để thế chân cho bà Ngọc Hạnh vì bà chẳng còn sống được bao nhiêu ngày. Nhưng dư luận ở các quán càfé mạnh quá, các chị thay đổi ý nghĩ, đợi vài tháng xem sao. Thấy các chị phụ nữ đấu tranh không yểm trợ nữa, lập tức bà Ngọc Hạnh từ trong tù gọi ra nói trên Đài Phát Thanh Quê Hương mạt sát các chị thậm tệ. Từ đó, các chị phụ nữ đấu tranh bỏ bà Ngọc Hạnh và rời xa Đài Quê Hương luôn.

Không có tiền bảo chứng và cũng không có những đoàn biểu tình rầm rộ để yểm trợ bà Ngọc Hạnh như bà mong tưởng, bà đâm ra xuống tinh thần. Người đầu tiên ký giấy nhận tội để được trục xuất về Pháp là ông Phạm Anh Cường. Bà Ngọc Hạnh cũng muốn lắm, nhưng nếu bà nhận tội thì coi như cuộc đời chính trị của bà chấm dứt tại đó và Đài Quê Hương cũng bị tiêu tùng luôn. Thế là Đài Quê Hương khuyên bà phải giữ vững tinh thần, cứ ra tòa, chắc chỉ có 1 hoặc hai năm thôi, nhưng sẽ giữ được vị trí giữa người Quốc Gia. Bà Ngọc Hạnh đã phải dung chiêu “ráng chịu đấm ăn xôi”.

Tòa án tại Anh cũng như Hoa Kỳ khi xử lúc đầu chỉ xử các hành vị phạm tội. Sau khi có tội rồi thì mới xử đến động lực để xem có nên giảm án hay không. Đó là lý do tại sao Tòa cho phép các nhân chứng đấu tranh trình bày các tội ác Cộng Sản đã thúc đấy họ đấu tranh chống Cộng. Xét về động lực để bà Ngọc Hạnh tự thiêu dỏm la hét trong hội trường, Tòa phạt bà Ngọc Hạnh mức án tối thiểu là 5 năm tù ở. Bà Ngọc Hạnh tối tăm mặt mũi, nhưng để giữ thể diện ngõ hầu còn có thể tiếp tục bịp đồng hương, bà kháng án. Bà bịp đồng hương lần nữa khi khẳng định kháng án thì sẽ có phiên tòa như trước và bà cũng sẽ ra tòa tố cáo tội ác CSVN để tội ác này vào trong hồ sơ tòa án của nước Mỹ!!! 

Khi kháng án, vài vị thẩm phán duyệt hồ sơ của công tố viện và luật sư kháng án, không có phiên tòa, và tòa chỉ xét hành vi phạm tội xem tòa sơ thẩm có xét đúng hay không mà thôi, không có cái vụ xét đến các tội ác CSVN. Sau khi xem hồ sơ, tòa phúc thẩm y án, thế là Nguyễn Thị Ngọc Hạnh hết ba hoa nhưng cũng biết rằng không còn có cách nào hơn là phải chịu ngồi tù đủ 5 năm.

Vì ở tù 5 năm, thời gian khá dài, bà Ngọc Hạnh đâm ra thù oán Đài Quê Hương đã không có đủ khả năng lo cho bà. Nếu là chiến sĩ đấu tranh cho tự do và dân chủ, bà cứ hiên ngang ở tù. Ở tù của Mỹ chớ đâu phải ở tù Cộng Sản Việt Nam, thế mà bà xuống tinh thần đến độ muốn tự tử, tự tử hụt như bà đã viết trong quyển Thế Lực Đen.

Đó là bộ mặt thật của bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh trong vụ pháp đình của Hoa Kỳ.

V. Quyển Thế Lực Đen và Từ Chối Không Trả Lời Các Câu Hỏi.

Bà Ngọc Hạnh bị Mỹ trục xuất về lại Pháp năm 2006 và họ cấm bà trong 5 năm không được vào Hoa Kỳ. Trở về Pháp được một năm, không nghề không nghiệp, người Việt ở Pháp tẩy chay bà. Đói quá, bà tìm kế mưu sinh bằng cách viết sách. Sách có bán được thì phải chuyên chở những tin giật gân. May cho bà Ngọc Hạnh, lúc đó ông Hoàng Duy Hùng vừa đắc cử chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Houston và Phụ Cận. Và, lúc này bà Đoan Trang ủng hộ nghị viên Madison Nguyễn trong vụ chọn danh xưng cho khu thương mại Việt Nam mà đa số người Việt tỵ nạn Cộng Sản lại muốn có danh xưng Little Sài Gòn. Đài Quê Hương làm mất lòng dân chúng tại đây và từ đó hai ông Nguyễn Thiếu Nhẫn và Kiêm Ái quay qua đánh lại Đài Quê Hương. Bà Ngọc Hạnh mới vẽ một nội dung ông Kevin Khánh là trùm tình báo CSVN ở hải ngoại, Nguyên Khôi Đài Quê Hương là người vạch ra kế hoạch, và Hoàng duy Hùng nhận tiền của trùm tình báo Việt Cộng hơn 800 ngàn để thi hành kế hoạch. Theo bà Ngọc Hạnh, kế hoạch đó thứ nhất ông Hoàng Duy Hùng thâu tóm các cộng đồng ở hải ngoại, sau đó dâng cho Việt Cộng, rồi cuối cùng được Việt Cộng đưa về Việt Nam làm Tổng Thống!!!

Bà Ngọc Hạnh làm như chuyện leo lên ghế Tổng Thống y như chuyện móc tiền trong túi vậy, ông Kevin Khánh ghê gớm quá đến độ muốn đưa ông Hoàng Duy Hùng lên làm Tổng Thống thì làm, không cần biết lá phiếu của gần 90 triệu dân Việt Nam. Nếu vậy ông Kevin Khánh làm Tổng Thống rồi.

Theo sự vẽ vời của bà Ngọc Hạnh, để thi hành kế hoạch này, bước đầu Hoàng Duy Hùng phải tìm cách giết chết bà Ngọc Hạnh, cho đàn em bám sát theo bà Ngọc Hạnh, ép bà Ngọc Hạnh phải về Miên để tìm cách thủ tiêu bà. Ai đọc qua quyển sách cũng thấy bà tự tô vẽ quan trọng hóa bản thân bà, tự tâng bốc bà là người tài giỏi đầy nhân ái, nhưng bà lại viết quá nhiều điều mâu thuẫn, đoạn trước đá đoạn sau, nhất là có nhiều chi tiết bà viết trái ngược lại với quyển Lửa Tự Do bà xuất bản năm 2001.

Tin tức giật gân như vậy sẽ tạo sự chú ý và tò mò của nhiều người giúp bà Ngọc Hạnh bán được tối thiểu 10 ngàn quyển sách, mỗi quyển $20 thì bà có $200,000.

Ông Nguyên Khôi của Đài Quê Hương gởi một thư ngắn gọn mai mỉa bà Ngọc Hạnh tự thiêu hoài không cháy một cọng lông thì chẳng ai giết nổi được bà đâu mà la làng kêu gào sẵn sàng mang mạng sống ra để soi sáng lương tri nhân loại.

Ông Hoàng Duy Hùng viết một lá thư vài trang trình bày nguyên do ông gặp bà Ngọc Hạnh, tố cáo bà Ngọc Hạnh tự thiêu dổm ở Pháp, lừa ông Hùng nói xin yểm trợ đấu tranh lấy tiền đi du hí với ông Phạm Anh Cường ở Na Uy, nhận tội điên ở Anh để lại dấu ấn người đấu tranh hèn nhát hay là bệnh tâm thần, tự thiêu dổm ở San Franciso hề hóa công cuộc đấu tranh của người Quốc Gia. Ông Hoàng duy Hùng tuyên bố sẵn sàng đối chất với bà Ngọc Hạnh không điều kiện về những lời tố cáo này.

Tháng 7/2008, ông Vũ Trọng Khải ở bên Úc, người mà phe của bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh tôn lên làm “Anh Cả” của Nhóm Phát Huy Tinh Thần Nguyễn Thị Ngọc Hạnh, viết email năn nỉ xin ông Hoàng Duy Hùng cho ông Khải tổ chức đối luận và làm điều hợp viên buổi đối luận. Ông Hoàng Duy Hùng chấp nhận đối luận không điều kiện. Sau đó, bỗng dưng ông Vũ Trọng Khải tuyên bố không tổ chức đối luận nữa, xoay qua tổ chức ra mắt sách cho bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh và liên tục trong nhiều tháng trời viết bài trên mạng dựng chuyện bôi bẩn tấn công ông Hoàng Duy Hùng.

Thấy bất bình rút gươm tương trợ, tôi hỏi thăm thì biết ông Vũ Trọng Khải ở bên Sydney mấy chục năm nay không có uy tín, chống Cộng mà ra vào Việt Nam thường xuyên, và dư luận còn cho biết ông có thể du hý ở Việt Nam, có thể có vợ nhỏ, và thường thì ông đã bị cấy sinh tử phù nhận lệnh tình báo của Việt Cộng ra ngoài đánh phả các cộng đồng người Việt Quốc Gia. Tháng 7 năm 2008, CSVN rất muốn mở Tòa Tổng Lãnh Sự tại Houston, Vũ Trọng Khải ở xa đóng vai trò xung kích, không biết tí gì về Cộng Đồng NVQG Houston mà liên tục viết bài đả kích người này người nọ ở Houston và còn lên mặt dạy dân Houston phải làm cái này cái nọ. Tôi hỏi Vũ Trọng Khải vài câu đó là tại sao miệng hô hào chống Cộng mà ra vào Việt Nam thường xuyên? Có du hý ở Việt Nam? Vũ Trọng Khải đã bị cấy sinh tử phù của Việt Cộng? Vũ Trọng Khải im thin thít không dám trả lời, chỉ viết bài tự đánh bóng ca tụng bản thân là “có cái cười của thánh nhân” (sic)! Không trả lời nổi những câu hỏi của tôi và bài viết của ông Ngô Ngọc Hiếu, nhưng ông Vũ Trọng Khải lại có giờ để dai dẳng dựng chuyện bôi bẩn ông Hoàng Duy Hùng ngày này sang tháng khác trên mạng lưới. Nhưng, trong các bài viết ông tự nhận có hàm răng chó nên ông Hoàng Duy Hùng đã làm theo đúng câu châm ngôn “chó sủa mặc chó đoàn lữ hành vẫn tiến bước”.

Bà Ngọc Hạnh trả lời sẵn sàng đối chất với ông Hùng với 3 điều kiện, một là phải có mặt ông Khánh, hai là ông Hiếu phải đưa cuốn băng thâu ở London ra, và ba là cuộc đối luận phải ở London.

Nhiều người, trong đó có tôi, gởi cho bà Ngọc Hạnh một số câu hỏi để bà trả lời. Các câu hỏi đó như sau:

1. Làm thế nào bà biết ông Khánh là trùm tình báo Việt Cộng ở hải ngoại?

2. Nếu ông Khánh là trùm tình báo ở hải ngoại, sao ông ấy lại sơ hở để cho bà biết, như vậy bà Ngọc Hạnh là siêu tình báo?

3. Trùm tình báo ở hải ngoại mà mới gặp bà Ngọc Hạnh đã tiết lộ đưa tiền hơn 800 ngàn cho ông Hoàng Duy Hùng và còn cho bà Ngọc Hạnh coi những bằng chứng đưa tiền đó? Bà có biết rằng trong tình báo không ai được tiết lộ mình là tình báo? Bà có biết rằng trong tình báo các khoản thu nhập đều là quỹ đen, chỉ là hiện kim để không lưu lại dấu vết?

4. Nếu trùm tình báo ở hải ngoại thì giờ phút này ông Khánh sống trên đời mà bà Ngọc Hạnh còn được phây phây đi lại?

5. Bà Ngọc Hạnh có nhận tiền của ông Khánh không? Nếu có, bà Ngọc Hạnh nhận tiền của trùm tình báo Việt Cộng để làm việc cho Việt Cộng?

6. Bà Ngọc Hạnh có nhận tiền của ông Hoàng duy Hùng hay không? Nếu có, bà Ngọc Hạnh đang thi hành kế hoạch của ông Hoàng Duy Hùng?

7. Bà Ngọc Hạnh viết ông Khánh và Hoàng Duy Hùng ép bà đi về Miên để thủ tiêu bà. Vậy, ông Khánh và ông Hùng ép bà như thế nào được? Hay là bà nổ khoe khoang biết tiếng Miên, muốn dụ tiền ông Khánh và ông Hùng không được nên vu cáo cho họ?

Ngày 23/1/09, bà ra bức Tâm Thư cho biết cuộc đối luận không thể có được vì không có mặt ông Khánh. Bà còn cho biết: “.. tôi cũng sẵn sàng chấp nhận mọi hiểm nguy.” Và “Viết Tự Truyện Thế Lực Đen tôi chỉ có một nguyện vọng duy nhất là góp phần soi sáng sự thật, chia sẻ cùng anh em chiến hữu những khổ nhục đầy nước mắt ….” Bà cũng sẵn sàng trả lời tất cả các câu hỏi, nhưng, chỉ “đối diện” trong các buổi ra mắt sách do bà chủ động.

Nếu bà Ngọc Hạnh muốn soi sáng lương tri của thế giới và “góp phần soi sáng sự thật” thì bà cứ ngay thẳng trả lời những thắc mắc người ta gởi đến cho bà chớ không phải đợi “đối diện” trong buổi ra mắt sách của bà mà bà chỉ mời trống không bằng email cách đó được dăm bảy ngày. “Chấp nhận mọi hiểm nguy” mà mới có vài câu hỏi trên email là đã bỏ chạy thì còn gì là “soi sáng sự thật nữa” hỡi bà Ngọc Hạnh!

Trên đời mỗi người một vai trò và mỗi người mỗi tính. Đa số các đại thương gia hảo tâm không thích dính vào các đấu đá của đấu tranh và chính trị. Họ không muốn cơ sở thương mại của họ bị quấy phá có thể đưa đến thất bại. Bà Ngọc Hạnh nắm bắt được ông Khánh không thích xuất hiện trước công chúng vì ông có cơ sở làm ăn lớn, biết mặt ông, Cộng Sản và ngay cả những Việt gian sẽ tới quấy phá tống tiền ông, vợ con ông sẽ không sống yên lành. Biết được điều này nên bà buộc nếu có đối luận với ông Hoàng Duy Hùng thì phải có mặt ông Khánh, không có thì không đối luận.

Bình thường, người tố cáo phải đưa ra nhân chứng. Bà Ngọc Hạnh tố cáo ông Hoàng Duy Hùng nhận tiền của tình báo Việt Cộng thì bà Ngọc Hạnh phải đưa ra nhân chứng, nhưng đàng này bà buộc ông Hùng phải đưa ra nhân chứng.

Nhưng sau khi tôi gởi các câu hỏi trên các diễn đàn, và vì có quá nhiều áp lực, bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh tuyên bố sẵn sàng đối luận với ông Hoàng Duy Hùng không có điều kiện. Tuy nói “không có điều kiện” mà ngay sau đó bà đặt ra những điều kiện phải có pal talk, internet, ở London nước Anh, ông Hiếu phải trao cái này cái nọ ra. v.v. Chính bà là người tố cáo, chính bà tự nhận có vai trò thắp sáng lương tri nhân loại, chính phe bà đòi tổ chức đối luận trước, bà và phe bà phải trả lời các câu hỏi, đưa ra các bằng chứng, và tổ chức đối luận để “soi sáng lương tri nhân loại”. Nhưng bà và phe bà trả lời vòng vo, không trả lời những điểm chính của các câu hỏi, né tránh để không tổ chức theo đúng như lúc đầu ông Vũ Trọng Khải đã năn nỉ xin ông Hoàng Duy Hùng.

Trà lời bả Ngọc Hạnh, ông Hùng tố cáo bà Ngọc Hạnh tự thiêu dổm ở Anh, lừa lấy tiền đi du hý với tình nhân ở Na Uy, nhận tội tâm thần ở Anh để hạ nhục người đi đấu tranh là bệnh hoạn, diễn màn tự thiêu dổm ở San Franciso để hề hóa công cuộc đấu tranh.

Bà Ngọc Hạnh viết nếu không có đối luận thì ông Hoàng Duy Hùng cứ kiện bà đi vì ông Hùng đã từng kiện ông Phạm Quang Trình và ông Nguyễn Văn Diễn.

Ông Hùng kiện ông Phạm Quang Trình và ông Diễn là để ngăn chận Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại bị vỡ làm đôi. Sau khi nộp hồ sơ vụ kiện, với áp lực của Tòa, mọi phe phía trong Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại phải hợp tác với Văn Bút Quốc Tế tìm ra một giải pháp chung. Sau khi có giải pháp, ông Hùng đã bãi nại.

Những vụ kiện của người Việt Nam, và ngay chính trong vụ kiện với ông Phạm Quang Trình, tòa khuyên mọi người hãy về đóng cửa nói chuyện với nhau, hãy để cho công luận của Việt Nam phê phán.

Ông Hùng cho biết không kiện bà Ngọc Hạnh vì:

1. Bà Ngọc Hạnh là công dân Pháp, bà đã bị Hoa Kỳ trục xuất, Hoa Kỳ không có thẩm quyền xử bà;

2. Cho dù Hoa Kỳ có quyền xử bà, đây là vụ kiện dân sự, và kinh nghiệm trong các vụ án mạ lỵ khác, tòa yêu cầu hai bên về để cho công luận Việt Nam quyết định;

3. Cho dù Hoa Kỳ có quyền xử bà Ngọc Hạnh, ở tại tòa, bà Ngọc Hạnh nói bà tin ông Khánh là Việt Cộng thì chuyện bà tin không ai làm gì được hết. Và, nếu bà nói bà nghe ông Khánh nói đưa hơn 800 ngàn cho ông Hùng thì tòa cũng chẳng làm gì được bà Ngọc Hạnh vì tai bà chểnh chảng nghe lầm thì sao? Chuyện tin của một cá nhân hoặc nghe lộn thì tòa không có cái gì để mà xử cả.

4. Cho dù hoa Kỳ có quyền xử bà Ngọc Hạnh và nếu bà thua, bà không có tiền trả, cũng chẳng ai làm được gì bà.

Nắm bắt được những điểm này nên bà Ngọc Hạnh mới bạo miệng thách thức đưa bà ra tòa. Thật ra, tòa án không phải là giải pháp, chính công luận của người Việt tỵ nạn mới là giải pháp. Bà Ngọc Hạnh đã nói sẵn sàng mang mạng sống mình ra soi sáng lương tri nhân loại, sẵn sàng làm nhân chứng soi sáng sự thật, thì bà Ngọc Hạnh hãy trả lời các câu hỏi đã gởi đến bà, đưa ra bằng chứng bà Tòa Án ở Anh tuyên bố bà trắng án, nhà thương ở Anh chứng nhận bà bị đầu độc, nhà thương ở Pháp chứng nhận bà đi xổ ruột. Sau khi trả lời các câu hỏi và đưa ra các chứng vật, phe bà hãy tổ chức đối luận để đây là cơ hội “soi sáng lương tri nhân loại” ngõ hầu người Việt chống Cộng nhận ra được “Thế Lực Đen” để mà triệt hạ. Không làm được điều này đều cho phép mọi người nhận định bà là kẻ bịp bợm. Bà dám tuyên bố trên đài, trên báo, và viết trong quyển Lửa Tự Do bà được tòa án Anh phán quyết bà trắng án trong khi đó bà đã bị kết án thì hỏi rằng chuyện gì mà bà không dám bịp? Từ đó, mọi người có quyền nhận định cả nội dung hai quyển sách Lửa Tự Do và Thế Lực Đen chỉ là hai màn bịp để bán sách làm tiền với những kẻ hiếu kỳ mà thôi. Nhưng, cũng chính hai quyển sách này là tang chứng hùng hồn cho sự bịp bợm cũng như tâm địa độc ác của bà lừa thày phản bạn và hãm hại luôn những vị ân nhân.

Bà Ngọc Hạnh được sự giúp đỡ tài chánh và tinh thần của ông Hoàng Duy Hùng, ông Ngô Ngọc Hiếu, ông Nguyễn Hoàng Long, Đài Quê Hương, ông Kevin Khánh, và các chị phụ nữ đấu tranh ở Bắc California, nhưng khi những người này nhìn ra được bộ mặt thật của bà Ngọc Hạnh, họ không yểm trợ bà nữa, họ thinh lặng, nhưng bà Ngọc Hạnh lấy oán trả ơn, dựng chuyện bóp méo, xuyên tạc hoặc vu khống họ. Điều này cho thấy bản chất không những vô ơn mà còn độc ác của bà Ngọc Hạnh. 

Chính vì lý do này nên ông Hoàng Duy Hùng có viết ai muốn yểm trợ bà Ngọc Hạnh thì cứ yểm trợ, sau này sẽ biết thôi. Khi không yểm trợ bà Ngọc Hạnh nữa, ông Hùng khuyên Đài Quê Hương không nên tâng bốc bà Ngọc Hạnh quá mức, kẻo sau này sẽ bị “cắn” lại đau điếng, bà Đoan Trang không tin mà còn giận ông Hoàng Duy Hùng, bây giờ chắc bà Đoan Trang đã thấy rõ.

Bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh không chịu trả lời các câu hỏi của ông Hiếu, không đưa ra được giấy tòa tuyên bố bà trắng án, nhưng bà lại hù ông Ngô Ngọc Hiếu không trả lại cuốn Video và 6 cuốn băng bà trả lời cảnh sát, bà sẽ thưa ông Hiếu và ông Hùng ra tòa. Ông Hiếu đã trả lời rất mong mỏi bà đưa ông ra tòa. Mọi người đang mong đợi chuyện này. Ông Vũ Trọng Khải lên mạng yêu cầu ông Hiếu phải trả lại cuốn video và 6 cuốn băng cho bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh, ông quên mất ông Ngô Ngọc Hiếu đã viết bà Ngọc Hạnh hãy trả lời các câu hỏi thì ông ấy sẽ làm chuyện này ngay, nếu không, bà Ngọc Hạnh cứ việc tổ chức đối luận ở London hoặc đưa ông Hiếu ra tòa.

Nhận Định: Không ai rõ lai lịch của bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh, bà nổi lên sau màn tự thiêu dổm năm 2000 ở Paris. Nhờ màn tự thiêu dổm đó, bà xâm nhập vào rất nhiều tổ chức, tạo hiểu lầm và gây phân hóa khắp nơi. Bà nói dối không biết sượng, nhưng khi người ta khám phá ra thì “tay đã nhúng chàm” người nào người nấy đã giận nhau hầu như không còn phương cứu chữa. Bà Ngọc Hạnh có phải là tình báo Cộng Sản? Trước khi nổi danh, bà Ngọc Hạnh giao du với những người gốc Hải Phòng ở Rennes. Sau khi bà nổi danh, bà giao du thân mật với bà Việt Nữ, nhiều bài viết do bà Việt Nữ viết hoặc mớm lời. Dư luận cho rằng bà Việt Nữ trước năm 1975 là giao liên của Việt Cộng, có tên là Trịnh Thị Tư, ở trong lớp chuyên phân phối tài liệu ca tụng Hồ Chí Minh. Bà Việt Nữ là thành viên của chính phủ bịp Nguyễn Hữu Chánh và dư luận cho rằng chính bà Việt Nữ giới thiệu bà Ngọc Hạnh vào tổ chức này cũng như liếng thoắng nói liên miên trên Đài của tổ chức đó. Tình báo Cộng Sản thì tôi không dám quả quyết, nhưng bịp bợm thì tôi đoan chắc như vậy, và nhờ chiêu bịp ăn rơ với đại bịp Nguyễn Hữu Chánh, bà Ngọc Hạnh đã ôm được một số tiền khá lớn. Nghĩ mà thấy buồn cho quê hương Việt Nam./.

CHÂN DUNG VŨ TRỌNG KHẢI

Trên diễn đàn và ngay tại Úc không mấy ai biết đến Vũ Trọng Khải là ai mãi cho đến tháng 7 năm 2008.

Theo email ông Hoàng Duy Hùng gởi ra vào giữa tháng 1/2009, ông Vũ Trọng Khải tự xưng là chủ diễn đàn Khai (đánh) Phá Sự Thật, liên lạc năn nỉ ỉ ôi xin ông Hoàng Duy Hùng cho tổ chức và làm điều hợp viên buổi đối luận giữa ông Hoàng Duy Hùng và bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh.

Thói đời những kẻ không danh thường hay bám theo những người đã nổi tiếng để mọi người biết đến. Đó cũng chính là chiêu bài bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh, trước năm 2000, không ai biết bà là ai, bà bám theo ông Hoàng Duy Hùng để được nổi tiếng, sau khi có danh thì bà quay sang cắn ông Hoàng Duy Hùng.

Nội dung email ông Hoàng Duy Hùng cho biết chấp thuận thiện chí để cho ông Vũ Trọng Khải tổ chức và làm điều hợp viên. Vũ Trọng Khải mừng rơn, thế là Vũ Trọng Khải nổi danh.

Là một điều hợp viên, theo nguyên tắc, phải biết trung dung, không bình luận trước, đang khi, và sau đối luận. Thế nhưng, sau khi được chấp thuận cho tổ chức làm điều hợp viên buổi đối luận, Vũ Trọng Khải lập tức “bình loạn” các hành vi của ông Hoàng Duy Hùng và yêu cầu ông Hoàng Duy Hùng làm cái này cái nọ mà đáng lẽ ra trước khi làm điều đó, Vũ Trọng Khải nên hỏi riêng ông Hoàng Duy Hùng trước. Chính hành vi này nên ai cũng thấy ông Vũ Trọng Khải là một tên lưu manh có ý đồ bám sát theo Hoàng Duy Hùng trước.

Thay vì tổ chức đối luận như đã nài van xin xỏ, Vũ Trọng Khải tuyên bố rút lui không tổ chức và làm 
điều hợp viên nữa, ông quay qua tổ chức buổi ra mắt sách đế đấu tố ông Hoàng Duy Hùng. Chính hành vi này làm cho ai nấy đều phải sửng sờ vì đó là hành vi của tiểu nhân.

Như vậy cũng còn tha thứ, sau đó Vũ Trọng Khải kiếm chuyện với ông Ngô Ngọc Hiếu ở bên Anh, ông Ngô Ngọc Hiếu viết bài trả lời đàng hoàng. Lúc đầu Vũ Trọng Khải oẳng oẳng là bài viết của ông Ngô Ngọc Hiếu do Hoàng Duy Hùng viết, sau này, ông Hiếu chứng minh căn tính và khả năng của ông Hiếu, Vũ Trọng Khải đánh bài chuồn hứa cuội vì bận không trả lời được nên khất kỳ sau sẽ trả lời ông Hiếu. Từ đó đến nay Vũ Trong Khải “một phép” với ông Ngô Ngọc Hiếu. Nhưng, Vũ Trọng Khải xoay sang liên tục dựng chuyện bôi bẩn cắn gấu quần ông Hoàng Duy Hùng trên mạng.

Không có thời giờ đế trả lời ông Hiếu nhưng có thời giờ để cắn gấu quần ông Hoàng Duy Hùng. Ông Hoàng Duy Hùng là người thẳng tính, phang cho Vũ Trọng Khải một câu để đời “người không nói chuyện với chó.” Từ đó, Vũ Trọng Khải nổi danh trên net là chó cắn gấu quần Vũ Trọng Khải. Điều ngạc nhiên chính ông Vũ Trọng Khải lại viết trả lời trên mạng tự nhận ông có cái hàm răng chó!!!

Đương nhiên “con chó” này hung hăng lắm, quyết cắn Hoàng Duy Hùng một miếng cho bằng được nên bới lông tìm vết dựng chuyện để sủa Hoàng Duy Hùng. Hoàng Duy Hùng coi thường vì ông ấy đã viết “chó sủa mặc chó đoàn lữ hành vẫn đị”.

Thấy chướng tai gai mắt, tôi hỏi thăm bạn bè bên Sydney là ai để có thể viết đôi dòng để giúp cho Vũ Trọng Khải sớm hồi đầu về nghẻo nay đường chính. Theo bạn bè của tôi, dư luận ở Sydney Vũ Trọng Khải là một người “vô tư cách, một thùng thuốc nổ Long Bình, nợ nần lung tung, ai cũng tránh né, thường xuyên lên paltalk mỗi đêm với nick Gấu Siêng, làm quen với một cô gái trẻ trên paltalk ở Việt Nam, cô ấy dụ về Việt Nam, Vũ Trọng Khải bay về gặp gỡ thì té ra là Trung Uý Công An của Cộng Sản.”

Vũ Trọng Khải ra về Việt Nam thường xuyên, du hý mèo mở ở trong nước, có thể đã cưới vợ nhỏ ở trong Việt Nam, và CSVN đã cấy sinh tử phù Vũ Trọng Khải phải thi hành kế hoạch đánh phá người Việt Quốc Gia ở hải ngoại. Theo lời kể của người bạn ở Sydney, Vũ Trọng Khải xuất thân quân trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức, sau đó được điều động về làm Đại úy Cảnh Sát, nổi tiếng dùng quyền uy bắt nạt kẻ cô thế và ăn hối lộ kinh hoàng.

Tôi viết gởi đến Vũ Trọng Khải vài câu hỏi như Vũ Trọng Khải đã về Việt Nam chưa? Về bao nhiêu lần? Về để làm gì? Có du hý ở Việt Nam? Tại sao ở mãi bên Úc mà vói tay qua đánh phá Cộng Đồng Houston mà ông không có biết một chút gì? V.v. Vũ Trọng Khải nổi sung quay sang cắn luôn cả gấu quần của tôi. Y không dám trả lời những câu hỏi của tôi, chỉ xoay qua viết vòng vo tự tung hô mình có “cái cười của thánh nhân” (sic!). Thường thường kẻ tiểu nhân lúc nào cũng hung hăng nhưng khi đụng chuyện bí “đái” thì làm như là thanh cao lắm, và Vũ Trọng Khải đã tỏ ra là con người như vậy.

Hành vi lưu manh như bọn ác ôn CSVN cho thấy Vũ Trọng Khải đã bị quan thày CSVN cấy sinh tử phù vì y ra vào Việt Nam du hý thường xuyên, bị CSVN cấy sinh tử phù. Cộng đồng Houston đang ráo riết chống CSVN thành lập Tòa Tổng Lãnh Sự nơi đây, đã và đang thành công tột bực do sự điều phối của ông Hoàng Duy Hùng với Uỷ Ban Bảo Vệ Chính Nghĩa Quốc Gia & Tổng Hội Cựu Chiến Sĩ QLVNCH của cựu Đại Tá Trương Như Phùng cũng như với Ủy Ban Phối Hợp Hành Động Chống Cộng Sản và các hội đoàn. CSVN cay cú, nên phải ra lệnh tìm người đâm chọt gây phân hóa trong Cộng Đồng Người Việt Quốc gia Houston & Phụ Cận. Vũ Trọng Khải ở xa nhưng có vai trò kích động, y cấu kết với một vài phần tử bất hảo trong Houston để dựng chuyện tung hỏa mù. Trình độ của y chỉ mới trung học mà đòi dạy dỗ các tiến sĩ ở Houston, không biết Luật thì y giảng dạy Luật Pháp cho các luật sư và luật gia, không biết y khoa mà y đòi dạy dỗ các bác sĩ phẩu thuật, chưa qua trường lớp và kinh nghiệm điều hành hành chánh thì y giảng dạy cho những tiến sĩ hành chánh!!!

Nếu Vũ Trọng Khải can đảm, ông Vũ Trọng Khải cứ sang Houston, tôi ra phi trường đón, đem Vũ Trọng Khải tham dự các sinh hoạt ở Houston, lúc đó về có viết bài phê phán cũng không muộn.

[Mới đây một người ở Sydney cho tôi biết Vũ Trọng Khải ra ngoài đường nổ như tạc đạn Vũ Trọng Khải sẽ bay qua Houston truất phế chứ Chủ Tịch Cộng Đồng của ông Hoàng Duy Hùng làm ai nấy ôm bụng cười ngất].

Nhưng ở Houston mà có hành vi và những lời láu cá vặt khinh thường cả một tập thể hơn 150 ngàn dân nhiều “tọa long phục hổ” thì cơi chừng lúc về không còn cái răng.

Tôi đã vài lần góp ý với mong mỏi thức tỉnh lương tri con người nơi Vũ Trọng Khải nhưng rõ ràng y đã bán mình cho quỷ dữ CSVN cam tâm làm tay sai đánh phá người Việt Quốc Gia. Chừng nào y đứng thẳng người lên trả lời mấy câu hỏi tôi vừa mới nêu lên đó là y đã về Việt Nam chưa? Về Việt Nam bao nhiêu lần? Về để làm gì? Tại sao nói đấu tranh chống Cộng mà về Việt Nam không bị CSVN làm khó dễ? Khi về Việt Nam Vũ Trọng Khải đã du hý với các cô đáng tuổi con cháu? Tại sao đánh phá Cộng đồng Houston một nơi mà Vũ Trọng Khải không có hiểu biết và kinh nghiệm gì?

[Trong các email qua lại trên diễn đàn, Vũ Trọng Khải quả quyết sách in không có địa chỉ nhà in và nhà xuất bản không phải là loại hắc thư nếu sách đó được ra mắt sách những người có “trình độ” như Vũ Trọng Khải là đủ rồi. Độc giả đọc được đoạn này cười ngất cho “trình độ” “lãnh tụ” – “Anh Cả” của cái gọi là Ủy Ban Phát Huy Tinh Thần (bịp) NTNH. Một người bạn ở Sydney cho biết Vũ Trọng Khải in 1000 quyển Thế Lực Đen, đi 4 tiểu bang ở Úc, bán được 150 cuốn. Ở Sydney đông nhất, 70 cuốn, 30 cuốn ở Brisbane, và 50 cuốn ở Melbourne và Adelaide. Sách còn dư lại 800 cuốn ở trong kho của nhà Vũ Trọng Khải không biết làm gì.]

Ở Sydney người dân quá rành và quá ngao ngán Vũ Trọng Khải rồi, tôi khỏi phải cảnh báo. Giống như bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh, ở Paris mà nghe tới tên bà thì ai nấy tởn xương sống. Bà ra mắt sách của bà ở Paris không đủ mười người đến tham dự là đủ hiểu.

[Theo tôi được biết, bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh ra mắt sách ở Canada, chỉ loe ngoe vài người đến tham dự. Đó là lý do bà im re không dám khoe khoang hình ảnh trên các diễn đàn giống như Vũ Trọng Khải đã đưa hình hôm ra mắt sách đông nhất ở Úc lại tại Sydney được 70 người.]

Trần Ngọc Văn

(Dân Việt Làm Báo)